Bản xem trước công khai.
“Hừ, vẫn háo sắc như cũ.”
Ánh mắt của Thiết Ngưu Lão Tổ khiến Ngân Tuyết Lão Tổ trong lòng hơi khó chịu.
Thiết Ngưu Lão Tổ lớn tuổi hơn nàng rất nhiều, nhưng vì thực lực không mạnh bằng nàng, nên mỗi lần gặp mặt đều cười hì hì gọi nàng một tiếng "tỷ."
Có điều, Thiết Ngưu Lão Tổ xưng hô như vậy chẳng qua là muốn lân la làm quen, kéo gần quan hệ giữa hai người, mục đích của gã, nàng hiểu rõ mồn một.
Đối với tên "liếm cẩu" này, nàng chưa từng để tâm.
Nàng cũng chẳng có hứng thú với việc tìm đạo lữ.
“Thực sự có việc quan trọng, vào trong nói chuyện?” Ngân Tuyết Lão Tổ lên tiếng, ra hiệu nơi này không phải chỗ thích hợp để đàm đạo.
“Ha ha, cầu còn không được.” Thiết Ngưu Lão Tổ vô cùng mừng rỡ, cười hớn hở mời Ngân Tuyết Lão Tổ vào nơi ở của mình.
Là lão tổ của một tộc, nơi ở của Thiết Ngưu Lão Tổ lại vô cùng giản dị, một gian nhà tranh, một bộ bàn ghế, một bộ trà cụ, hết.
Hai người ngồi đối diện nhau, Ngân Tuyết Lão Tổ đi thẳng vào vấn đề: “Ta đã hạ lệnh triệu hồi các đệ tử của ba tộc đang xâm chiếm lãnh địa của Kháo Sơn Tông về rồi.”