Bản xem trước công khai.
Nguyệt Vân Thường một tay chống nạnh, tay kia túm chặt lấy tai Phượng Hoàng Đế Tôn kéo ngược lên, mặt mày cau có mắng nhiếc, trông cực kỳ bực bội.
Vốn dĩ con cá đã cắn câu, ai dè Phượng Hoàng Đế Tôn lại phái người tới phá đám, khiến kế hoạch của nàng phải tạm hoãn, đành giả vờ không địch lại mà chuồn thẳng.
Nếu không phải tên Tân Khuyết kia nhúng tay vào, hôm nay có khi nàng đã câu được một con cá lớn rồi.
Tiếc thay, người tính không bằng trời tính, ai mà ngờ được Phượng Hoàng Đế Tôn lại rảnh rỗi phái người đi tiếp viện cơ chứ.
“Buông tay đã, cô nãi nãi, nàng buông tay ra trước đi!” Phượng Hoàng Đế Tôn đau đến mức nhăn nhó cả mặt mày, liên tục kêu oai oái.
Thế nhưng, Nguyệt Vân Thường chẳng những không buông, mà còn tăng thêm lực đạo, kéo mạnh hơn.
“Nói cho nàng biết, không phải ta đánh không lại nàng, là ta nhường nàng đấy, đừng có mà được đằng chân lân đằng đầu!” Phượng Hoàng Đế Tôn cuống lên, gào lớn.
“Thế à? Vậy ngươi đánh thử ta xem nào.” Nguyệt Vân Thường mỉm cười, nụ cười lạnh thấu xương.
“Hì hì, ta nói đùa thôi, nàng xinh đẹp thế này ta nỡ lòng nào ra tay.” Phượng Hoàng Đế Tôn cười gượng, hình tượng vứt sạch sành sanh. Nếu có người ngoài ở đây, chắc chắn sẽ rớt cả hàm vì kinh ngạc.
Ngày thường, Phượng Hoàng Đế Tôn luôn xuất hiện với vẻ cao ngạo uy nghiêm, thống trị cả một vùng trời đất, lời nói ra là pháp chỉ, chưa từng có ai dám cãi lệnh.