Bản xem trước công khai.
Lão không ngờ tới, càng không cảm ứng được, thanh niên áo trắng kia đã hòa vào cơ thể mình từ lúc nào.
Bản thân cứ thế mà dẫn hắn vào thẳng tộc địa, lại còn đưa tới trước mặt Ngân Tuyết lão tổ.
Ngân Tuyết lão tổ nhìn thấy sắc mặt của Đại tộc lão, lập tức hiểu ra thân phận của thanh niên áo trắng, khuôn mặt lập tức lạnh lùng xuống, nói: “Các hạ có phải hơi coi trời bằng vung rồi không?”
“Tộc Ngân Dực Bằng Điểu không phải là nơi ai muốn xông vào cũng được đâu.”
Hoa Vân Phi mặt không cảm xúc, nhìn Ngân Tuyết lão tổ, hờ hững nói: “Bản tọa tới đây là nể mặt quý tộc, chớ có không biết điều.”
“Bằng không, ngày mai khắp cả Đông Vực sẽ truyền đi tin tức tộc Ngân Dực Bằng Điểu bị diệt tộc đấy.”
Sắc mặt Ngân Tuyết lão tổ khó coi vô cùng, lớp trang điểm tinh tế nhã nhặn cũng có chút vặn vẹo. Bà ta không ngờ kẻ này lại cuồng vọng đến thế.
Chẳng lẽ hắn tưởng chỉ dựa vào một mình mình là có thể san bằng cả tộc Ngân Dực Bằng Điểu sao?
Đúng là vô tri nên mới không biết sợ!
“Hừ, ta phải xem thử các hạ rốt cuộc lấy tư cách gì mà kiêu ngạo như thế!”