Bản xem trước công khai.
Thấy Chu Thanh Nhiên giận dữ ra tay, khóe miệng Đoạn Kinh Thiên nhếch lên, lộ ra nụ cười đắc ý, hắn cũng rút kiếm nghênh đón.
Ầm ầm!
Cả hai đều chẳng phải hạng xoàng, tu vi mạnh mẽ, vượt xa chuẩn tiên đế thông thường, chỉ một cú va chạm đơn giản đã khiến thời không bất ổn, bùng nổ tiếng oanh minh chói tai.
Thiên Cực Thánh Đế thấy vậy, búng tay kích hoạt trận văn bên trong Thiên Cực Thần Sơn, khiến vùng trời đất này trở nên vững chãi, không đến mức tan tành trong trận đại chiến này.
Thấy hai người giao thủ, tu sĩ các giới xung quanh không khỏi phấn khích, ai nấy đều dỏng tai mắt lên hóng xem rốt cuộc ai mới là kẻ mạnh hơn.
“Kinh Thiên công tử hình như đang nhường Thanh Nhiên tiên tử thì phải? Hắn vẫn còn động lòng trắc ẩn sao?” Có người kinh hô.
Chỉ thấy trong trận chiến, Đoạn Kinh Thiên rõ ràng ra tay không đủ lực, dường như không muốn làm tổn thương Chu Thanh Nhiên.
Ngược lại, Chu Thanh Nhiên ra chiêu nào cũng hiểm hóc, chiêu nào cũng nhắm thẳng vào mạng sống của Đoạn Kinh Thiên.
“Kinh Thiên công tử đúng là si tình, tấm gương sáng cho chúng ta noi theo.” Có người không nhịn được cảm thán.
“Thanh Nhiên tiên tử cũng thật tuyệt tình, chẳng lẽ đàn bà đều như vậy cả sao?” Cũng có kẻ lắc đầu, so với Đoạn Kinh Thiên, cách làm của Chu Thanh Nhiên khiến đa số người thấy phản cảm, quá mức vô tình.