Bản xem trước công khai.
“Sư đệ, đệ nói thế là khách sáo quá rồi.”
“Cổ nhân có câu, sống không mang đến, chết chẳng mang đi. Đệ xem, thay vì lãng phí, chi bằng thành toàn cho sư huynh ta.”
Thiên Cơ chân nhân lưng hướng về phía đám đông, nhếch miệng cười toe toét, đầu ngón tay cái tuôn ra thêm nhiều thần thức hơn.
“Đậu xanh, ta có phải chết thật đâu!”
Hoa Thương Khung suýt chút nữa bị lão thần côn này chọc cho bật cười, cái thứ người gì đâu không biết, nói năng cứ bài bản bộ tịch thế chứ lị.
Hoa Vân Phi đứng gần quan tài nhất, thu hết mọi hành động của Thiên Cơ chân nhân vào mắt, nhưng không hề ngăn cản.
Nếu lão thực sự có thể moi được bảo bối từ chỗ lão già nhà mình, thì coi như lão giỏi.
Phía sau, Vân Thiên chân nhân đã nhận ra thần thức đang tuôn ra của Thiên Cơ chân nhân, khẽ ho một tiếng, nói: “Sư đệ, vừa vừa phai phải thôi.”
“Ép người quá đáng, ở đây không ai chạy thoát nổi đâu.”
Rõ ràng, nếu Thiên Cơ chân nhân ép Hoa Thương Khung đến mức "bật nắp quan tài sống dậy", chắc chắn sẽ ăn một trận đòn nhừ tử.