Bản xem trước công khai.
Lâm Nhạc Thiên đứng ngây ra tại chỗ, bị câu hỏi làm cho ngơ ngác. Dịu dàng? Tuy Chu Thanh Nhiên đối với hắn quả thực không tệ, nhưng hai chữ "dịu dàng" này, hình như không nên xuất hiện trên người nàng thì phải?
Diệp Bất Phàm và Hoàng Huyền cũng đứng hình, tưởng mình nghe nhầm.
“Khụ khụ, sư tôn, người sao vậy, sao đột nhiên lại hỏi chuyện này?” Lâm Nhạc Thiên chỉnh đốn lại biểu cảm, ho khan một tiếng, cẩn thận hỏi. Hắn không dám nói thật, sợ bị ăn đòn.
“Ngươi chỉ cần trả lời ta là được.” Chu Thanh Nhiên chân không chạm đất, y phục trắng muốt bay phấp phới, thản nhiên nói.
“Dịu dàng, đương nhiên là dịu dàng rồi.” Lâm Nhạc Thiên mặt đầy chân thành: “Sư tôn, người là người dịu dàng nhất mà con từng gặp, nhìn khắp ba ngàn đạo giới cũng không ai sánh bằng!”
Chu Thanh Nhiên nhìn chằm chằm Lâm Nhạc Thiên: “Thật chứ?”
Lâm Nhạc Thiên gật đầu như giã tỏi: “Còn thật hơn cả tiên kim!”
Chu Thanh Nhiên khẽ gật đầu, cúi mày suy tư. Lâm Nhạc Thiên nhìn Chu Thanh Nhiên đang trầm tư, cẩn thận hỏi: “Sư tôn, người bị sao vậy?”
“Không có gì.” Chu Thanh Nhiên lắc đầu, xoay người đi về một bên.
Nhìn bóng lưng nàng, Lâm Nhạc Thiên và mấy người Diệp Bất Phàm đều đầy dấu chấm hỏi. Chu Thanh Nhiên đi ra ngoài mấy ngày, sao lúc về lại trở nên kỳ quái thế này?