Bản xem trước công khai.
Trở lại đảo tu luyện, Lâm Lạc Thiên kinh ngạc phát hiện Chu Thanh Nhiên không có ở đó, chẳng biết đã đi đâu.
“Kỳ lạ thật.” Lâm Lạc Thiên lẩm bẩm.
Lúc này, trong lòng hắn vẫn còn đang phấn khích. Hắn biết Chu Thanh Nhiên rất mạnh, nhưng không ngờ nàng đã đạt đến trình độ vô địch dưới Đế cảnh.
Là đệ tử của nàng, sau này ở Thiên Cực Thư Viện, còn ai dám đắc tội hắn nữa?
Vốn dĩ là kẻ thích làm màu, sau này đi đứng chắc hắn phải hếch mũi lên trời mất! Nếu không phải vì thích làm màu, hắn cũng chẳng thèm đến Chư Thiên làm gì.
Sở dĩ đến đây, chính là để được "diễn" trước mặt chúng sinh Chư Thiên, như vậy hắn mới thấy thỏa mãn.
“Mẹ kiếp!”
Nhưng ngay sau đó, hắn nhớ lại cảnh bị phân thân của Quân Thiên chém đứt hai chân, nhục nhã bò dưới đất xin lỗi, tâm trạng lập tức tụt dốc không phanh.
Theo đà đó, hắn lại nhớ đến chuyện xấu hổ khi ba lần đụng độ tổ chức Hắc Thủ và bị trấn áp vào trong hố xí. Càng nghĩ, tâm trạng càng tệ.
“Cái tên Quân Thiên đó được xưng là đệ nhất cổ kim Chư Thiên, ta thấy nếu hắn cùng cảnh giới với sư phụ, chắc chắn không phải đối thủ của người, nhất định sẽ bị trấn áp thê thảm.”