Bản xem trước công khai.
“Chín thành?” Nghe hóa thân nói vậy, trên mặt Diệp Bất Phàm thoáng hiện vẻ quái dị, câu này sao nghe quen tai thế nhỉ?
Hóa thân mỉm cười, nói chín thành đương nhiên là không muốn đả kích sự tự tin của Diệp Bất Phàm và Hoàng Huyền bọn họ. Còn rốt cuộc hắn đã dùng bao nhiêu phần thực lực, chỉ có mình hắn biết.
“Đệ tử cần phải nỗ lực hơn nữa. Đây chỉ là một đạo phân thân của Sư Tôn mà ta đã đánh chật vật thế này, nếu là bản tôn đích thân tới, e là ta không chịu nổi ba chiêu.”
Diệp Bất Phàm hít sâu một hơi, ánh mắt càng thêm kiên định. Tương lai không dám nói vượt qua Hoa Vân Phi, nhưng ít nhất cũng không thể bị bỏ lại quá xa! Kẻ mạnh nhất dưới trướng Hoa Vân Phi nhất định phải là hắn!
“Ha ha, không cần phải tự coi nhẹ mình, cùng cảnh giới với thực lực của con, đã hiếm có ai có thể chống lại rồi.” Hóa thân cười nói.
Rời khỏi cổ kính, hóa thân liền tiêu tán.
Thấy Diệp Bất Phàm bước ra khỏi cổ kính, Hoàng Huyền lồm cồm bò dậy, chổng mông khập khiễng đi tới bên cạnh hắn, khoác vai nói: “Đại sư huynh, huynh không tử tế nha, vậy mà lại giấu nghề mạnh đến thế.”
Giai Đa Bảo cũng ở bên cạnh hét lên: “Đúng đó, đại sư huynh trông thì mày thanh mục tú, không ngờ tâm tư lại sâu như vậy, quá đen tối rồi.”
Diệp Bất Phàm cười ha hả: “Các đệ không quên tôn chỉ của tông môn chúng ta là gì rồi chứ? Giấu đi một chút mới là thao tác cơ bản, các đệ nhìn mấy vị lão tổ xem, ai mà chẳng có chút hàng tồn kho?”
Ở Kháo Sơn Tông mà lăn lộn, không có chút hàng giấu trong người thì nói chuyện cũng chẳng cứng cáp được, vì đệ căn bản không biết đối phương là đệ tử Kháo Sơn Tông khác, rốt cuộc đã giấu bao nhiêu bài tẩy.