Bản xem trước công khai.
“Thiên Cực thư viện?” Nghe Khương Nhược Dao nói vậy, Hoa Vân Phi nhìn sang, hỏi: “Thế lực cùng cấp với Đế Đình sao?”
Ngoài A Nha và Kim Kim đang cắm cúi “nạp năng lượng”, Diệp Bất Phàm và Hoàng Huyền đều nhìn qua, ánh mắt lộ vẻ tò mò.
Dù họ vẫn luôn bế quan tu luyện, nhưng cũng từng nghe danh Đế Đình, đồn rằng thế lực đó cực kỳ khủng bố.
“Đúng vậy! Nhưng đó là tổng viện Thiên Cực thư viện, Thiên Cực thư viện xuất hiện lần này chỉ là phân viện, xuất thân từ Thiên Cực thánh giới trong Tam Thiên Đạo Giới.” Khương Nhược Dao đáp.
“Hóa ra đến từ một trong Tam Thiên Đạo Giới.” Hoa Vân Phi khẽ gật đầu.
Tam Thiên Đạo Giới là tên gọi chung của ba ngàn đại thế giới hỗn độn. Phía trên các vũ trụ lớn như Thương Mang vũ trụ hay Thiên Thư vũ trụ chính là Tam Thiên Đạo Giới này.
Mà nơi Đế Đình tọa lạc cũng có mối liên hệ mật thiết với Tam Thiên Đạo Giới, nói là cùng một chỗ cũng chẳng sai.
“Tam Thiên Đạo Giới? Nghe tên đã thấy không tầm thường rồi, lợi hại lắm sao?” Giai Đa Bảo xoa cái cằm núng nính thịt, tò mò hỏi.
“Rất lợi hại, nghe đồn mỗi một Đạo Giới đều có khí vận và năng lực thai nghén ra sinh linh cấp Tiên Đế!” Khương Nhược Dao gật đầu.
“Hít!”