Bản xem trước công khai.
Dường như đoán được phu quân đang nghĩ gì, Long Nhan Nguyệt lắc đầu nói: “Chắc là không đâu, tìm Tiểu Phi có lẽ là vì chuyện khác.”
Nhưng Hoa Thương Khung càng nghĩ càng thấy có khả năng, liền bảo: “Nương tử à, ta tính thế này, hay là chúng ta chuồn lẹ đi.”
“Trốn thật xa vào, đợi chơi bời đã đời rồi mới về.”
Vừa nói, gã đã bắt đầu kiểm kê lại đống bảo bối giữ mạng trên người, nhẩm tính xem đủ dùng trong bao nhiêu năm.
Long Nhan Nguyệt cạn lời, đấm nhẹ vào ngực Hoa Thương Khung một đấm, mắng: “Chàng có thể có tiền đồ một chút được không, quên mất lần này chúng ta làm sao mà về được rồi à?”
“Nếu không nhờ cha và mọi người đi cứu ta, ta e là...”
Hoa Thương Khung tự nhiên cũng biết bỏ trốn là không tốt, bằng không nửa năm qua gã cũng chẳng chịu ngoan ngoãn ở lỳ tại Đạo Nguyên Phong.
Thế nhưng, bảo gã ở độ tuổi này đã phải vào Tổ Lăng, quả thực có chút không ổn.
Tuy môi trường ở đó cũng không tệ, nhưng... cứ có cảm giác quái quái thế nào ấy, không hợp với một người trẻ tuổi như gã chút nào.
Cứ nghĩ đến cảnh có người tổ chức tang lễ cho mình, gã lại thấy rợn tóc gáy, sống lưng lạnh toát.