Bản xem trước công khai.
“Cái gì?”
Nghe thấy lời Hoa Vân Phi, vị Chuẩn Tiên Đế mang yếm đỏ đồng tử co rút, trong nháy mắt không còn giữ nổi bình tĩnh, tim đập như trống trận.
Nàng nhìn chằm chằm Hoa Vân Phi, hóa ra kẻ trộm mất hai cái yếm của nàng chính là hắn!
“Đừng có la lối, nếu không bản tọa không dám đảm bảo liệu mình có lỡ miệng nói ra điều gì không hay ho đâu.” Hoa Vân Phi cười khà khà, nhìn vị Chuẩn Tiên Đế yếm đỏ nói.
“Dáng vẻ thì bảnh bao, không ngờ nội tâm lại bẩn thỉu đến thế. Thủ lĩnh tổ chức Hắc Thủ, quả nhiên hạ tiện!”
Vị Chuẩn Tiên Đế yếm đỏ tức đến mức "núi non" cũng đau nhói. Nàng cực kỳ ghét bị uy hiếp, với thực lực và thân phận của nàng, từ trước đến nay chưa từng có ai dám đối xử với nàng như vậy.
Thế nhưng, nghĩ đến hai cái yếm đỏ và tím đã mất, nàng đành phải tạm thời nhẫn nhịn. Bây giờ phải ổn định tên thủ lĩnh tổ chức Hắc Thủ này trước, đảm bảo hắn không tiết lộ tin tức ra ngoài.
“Ngươi muốn gì?” Vị Chuẩn Tiên Đế yếm đỏ hỏi.
“Tổ chức Hắc Thủ chúng ta làm ăn xưa nay lấy chữ tín làm đầu, chủ đạo chính là sự thành thật.
Thế này đi, bản tọa cũng không hố các người làm gì, lấy chút phí trà nước thôi, hai kiện Chuẩn Tiên Đế binh, cộng thêm ba gốc Đế phẩm tiên thảo.”