Bản xem trước công khai.
Một tháng nay, hai người như hình với bóng, dạo khắp mấy đại thế giới, đặt chân qua không biết bao nhiêu kỳ địa, chứng kiến biết bao nhiêu nhân tình thế thái.
Mỗi khi đến một giới, họ đều ghé vào các quốc độ phàm nhân du ngoạn, trải nghiệm phong tục tập quán khác biệt, hòa mình vào cuộc sống nơi đây, cảm ngộ thu hoạch được không hề nhỏ.
Đừng nói là Hạ Thu Nhi, ngay cả Hoa Vân Phi cũng có những cảm nhận sâu sắc. Trước đây, hắn hiếm khi nào rong chơi tùy hứng như vậy, mỗi lần ra ngoài đều có mục đích và kế hoạch rõ ràng.
Xong việc là hắn lập tức "về nhà", tuyệt đối không bao giờ la cà bên ngoài.
Thế nhưng, hơn một tháng rong chơi này khiến tâm trí hắn thả lỏng, ngộ ra được nhiều điều. Dù đây chỉ là một linh thân, nhưng chủ thân vẫn cảm nhận rõ ràng mọi thứ, biết hết thảy mọi chuyện.
“Chư thiên, thật tốt.”
Đứng trên một mặt trời rực lửa, Hạ Thu Nhi nhìn về phía tinh không xa xăm, lẩm bẩm, biểu cảm khác lạ. Lúc này, tâm cảnh của nàng đã dao động dữ dội.
Hơn một tháng qua, những gì nàng thấy, cảm nhận và nghe được, so với những gì Đế Chủ và tu sĩ Đế Đình mô tả, khoảng cách quá lớn! Thậm chí, có thể nói là một trời một vực!
Chư thiên không hề lạnh lẽo, không hề u ám, càng không hề tà ác như họ nói.
Ở đây có kẻ xấu, có kẻ mang lòng bất chính với nàng, nhưng phần nhiều là những con người đáng kính đang sống trọn vẹn cho hiện tại, tích cực đối mặt với cuộc đời.