Bản xem trước công khai.
Chuẩn Tiên Đế yếm đỏ.
“Bình tâm tĩnh khí đi. Chuyện năm xưa, chúng ta, bao gồm cả đám hậu bối Đế Đình kia đều không rõ ràng, chẳng qua chỉ là nghe người lớn kể lại mà thôi.” Hoa Vân Phi lên tiếng.
Đối với những lời mô tả từ miệng Băng Lạc Linh, hắn cũng cảm thấy tức giận và bất bình, nhưng vẫn ép bản thân phải bình tĩnh lại. Đối với những lời nhục mạ áp đặt này, lựa chọn làm ngơ mới là cách xử lý sáng suốt nhất.
Những lão tổ kia là hạng người thế nào, họ là người rõ nhất, cứ kiên định tin tưởng là được.
“Tiểu Phi, hay là chúng ta bắt cóc con gái Đế Chủ đi, cho Đế Đình với tên Đế Chủ kia biết thế nào là lòng người hiểm ác.” Thạch Trảm Đế chằm chằm nhìn về phía con gái Đế Chủ.
Nó đang rất bực, cực kỳ khó chịu với cuộc trò chuyện giữa ả và Băng Lạc Linh.
“Bắt cóc chẳng những không có tác dụng gì, mà còn có khả năng làm lộ ra vài bí mật.”
Hoa Vân Phi lắc đầu. Hành động theo cảm tính chỉ khiến mọi chuyện phản tác dụng, thậm chí còn khiến đối phương đoán ra vài điều thầm kín.
Hắn nói: “Muốn báo thù, ta có cách tốt hơn, lại còn tiện thể tìm hiểu được vài bí mật.”
Thạch Trảm Đế tò mò: “Cách gì?”