Bắt Đầu Đánh Dấu Hoang Cổ Thánh Thể - Chương 4: Quân Linh Lung, Thất Khiếu Linh Lung Tâm, ai là Quân Thiên Đế?

Đấu võ trường của nhà họ Quân tọa lạc trên một hòn đảo khổng lồ lơ lửng giữa hư không.

Rất nhiều hậu bối nhà họ Quân đều tu luyện ngay trong đấu võ trường.

Nơi này không chỉ có lôi đài mà còn có đủ loại địa điểm kiểm tra tu vi để con cháu nhà họ Quân thử sức.

Cổ bia Thái chính là do một đại năng của nhà họ Quân trực tiếp cường thế chiếm đoạt, dời thẳng vào trong đấu võ trường để đệ tử trong tộc kiểm tra nhục thân tu vi.

Lúc này, ngay cạnh cổ bia Thái, một thiếu nữ mặc cung trang đang điều tức, chuẩn bị thử thách cổ bia Thái.

Thiếu nữ chừng mười bốn mươi lăm tuổi, mái tóc dài vàng óng uốn xoăn nhẹ xõa xuống như những con sóng, sợi tóc lấp lánh, rực rỡ hào quang.

Làn da nàng trắng mịn như mỡ đông, đôi môi đỏ mọng, khí chất cao quý tao nhã.

Dù tuổi tác chưa lớn nhưng thân hình thiếu nữ bị bộ cung trang ôm sát lại vô cùng uyển chuyển, đường cong đầy đặn đã bắt đầu hé lộ.

“Không biết lần này Quân Linh Lung sẽ tạo ra thành tích gì đây?”

“Muội ấy mang trong mình Thất Khiếu Linh Lung Tâm, lĩnh hội các loại công pháp đều cực kỳ nhanh chóng, chắc là các loại luyện thể công pháp đều đã luyện thành rồi nhỉ.”

“Nghe nói có mấy vị Tự Lệnh muốn chiêu mộ Quân Linh Lung làm người theo đuổi nhưng đều bị muội ấy từ chối.”

Rất nhiều đệ tử nhà họ Quân xung quanh nhìn thiếu nữ tên Quân Linh Lung, vừa xì xào bàn tán vừa nói.

Quân Linh Lung tuy không phải là mười vị Tự Lệnh hàng đầu nhưng trong nhà họ Quân cũng được xem là một quý nữ khá có tiếng tăm.

Bởi vì nàng mang trong mình Thất Khiếu Linh Lung Tâm.

Loại trái tim này còn được gọi là Thánh Nhân Tâm, tượng trưng cho việc sau này nếu Quân Linh Lung không vẫn lạc thì chắc chắn sẽ thành Thánh.

Dù sao đối với một thế gia Thái cổ như nhà họ Quân mà nói thì một vị Thánh nhân cũng không tính là quá hiếm lạ.

Nhưng phóng tầm mắt khắp cả Hoang Thiên Tiên Vực, Thánh nhân tuyệt đối là những nhân vật lớn đứng ở tầng lớp đỉnh cao.

Chính vì Quân Linh Lung có phong thái thành Thánh nên một số Tự Lệnh mới chịu tung cành ô liu ra chiêu mộ, thế nhưng tất cả đều bị Quân Linh Lung từ chối.

“Trấn Thiên Kim Chưởng!”

Quân Linh Lung giơ bàn tay thon thả trắng ngần như ngọc, tung đòn oanh kích về phía cổ bia Thái.

Rõ ràng thoạt nhìn là một thân hình mảnh mai uyển chuyển, lúc này lại như bùng nổ ra thứ sức mạnh vô cùng tận.

Ầm!

Sau một tiếng động lớn, cổ bia Thái thắp lên ánh sáng.

Mười lăm vạn cân!

“Quân Linh Lung mạnh quá, lại tăng thêm ba vạn cân cự lực so với lần trước rồi.”

“Đúng vậy, một thiên kiêu bình thường, nhục thân tu luyện đến cực hạn cũng chỉ có mười vạn cân cự lực mà thôi, Quân Linh Lung đã phá vỡ cửa ải đó rồi.”

Bốn phía truyền đến những lời ca ngợi, còn thiếu đi thế nào được ánh mắt nóng bỏng của một đám nam nhân bám đuôi.

Gương mặt ngọc ngà trắng ngần của Quân Linh Lung vẫn bình thản, không một gợn sóng.

Đúng lúc này, một giọng nữ chói tai vang lên.

“Quân Linh Lung, sao qua lâu thế rồi mà chỉ tăng thêm có ba vạn cân sức lực vậy?”

Một nữ nhân mặc váy xanh uyển chuyển lắc chiếc eo thon bước tới.

Khuôn mặt nàng ta kiều diễm xinh xắn, chỉ có điều lời nói lại vô cùng sắc bén.

“Là Lan Thanh Nhã, người theo đuổi của Tự Lệnh thứ mười - Quân Trượng Kiếm.”

“Địa vị của ả ta cao hơn người theo đuổi bình thường nhiều, nghe nói Quân Trượng Kiếm cực kỳ cưng chiều ả.”

Lan Thanh Nhã vốn không phải người nhà họ Quân, mà là người theo đuổi được Tự Lệnh thứ mười Quân Trượng Kiếm chiêu mộ từ bên ngoài đến.

Quân Linh Lung phớt lờ, nhưng Lan Thanh Nhã lại dùng lời lẽ sắc bén nói: “Trượng Kiếm công tử vốn đã lưu lại kỷ lục năm triệu cân cự lực trên cổ bia Thái, gấp mấy chục lần cô, thế nhưng cô lại từ chối lời chiêu mộ của huynh ấy, bây giờ cô đã biết mình vô đến mức nào chưa?”

Lan Thanh Nhã rất ngứa mắt cái vẻ ra điều thanh cao của Quân Linh Lung.

Rõ ràng Quân Trượng Kiếm đã chủ động mở lời chiêu mộ nàng ta rồi mà Quân Linh Lung vẫn cứ từ chối hắn.

Trong mắt Lan Thanh Nhã, Quân Linh Lung chẳng qua chỉ là một con trà xanh giả tạo.

“Quân Trượng Kiếm tuy rất xuất sắc nhưng vẫn chưa phải là người giỏi nhất. Người mà Quân Linh Lung ta đi theo sẽ là sự tồn tại có thể trấn áp cả một thời đại.” Quân Linh Lung điềm đạm nói.

Không ai biết rằng Thất Khiếu Linh Lung Tâm còn có một năng lực tiềm ẩn, chính là có thể lờ mờ thoáng thấy trước một góc tương lai.

Đương nhiên, năng lực này vô cùng nghịch thiên, cũng không thể chủ động thi triển.

Quân Linh Lung sống đến nay mới chỉ kích hoạt một lần duy nhất.

Trong góc tương lai ấy, Quân Linh Lung nhìn thấy một bóng lưng mờ ảo siêu phàm, mặc y phục trắng, quay lưng về phía chúng sinh.

Ức vạn sinh sinh linh, Thái cổ vạn tộc đều bái phục sau lưng hắn, hô vang danh hiệu Quân Thiên Đế của hắn.

Vào khoảnh khắc đó, Quân Linh Lung đã khẳng định rằng đời này nhà họ Quân nhất định sẽ sinh ra một con chân long, trấn áp muôn đời vạn cổ.

Chỉ là...

Trong góc tương lai đó, vị Quân Thiên Đế được chúng sinh tôn sùng rốt cuộc là chỉ thiên kiêu Tự Lệnh nào của nhà họ Quân?

Chính vì sự hoài nghi này nên Quân Linh Lung vẫn luôn không đi theo bất kỳ ai.

Nàng vẫn luôn chờ đợi, kẻ giống Quân Thiên Đế nhất xuất hiện.

Quân Trượng Kiếm đường đường là Tự Lệnh thứ mười, tuy rất mạnh nhưng vẫn chưa mang lại cho Quân Linh Lung cảm giác đó.

Thế nhưng, Lan Thanh Nhã nghe thấy lời của Quân Linh Lung thì lại cảm thấy vô cùng buồn cười.

“Ha ha, trấn áp một thời đại, Quân Linh Lung, cái cớ này của cô quả thực hơi buồn cười đấy.”

Ngay cả đệ tử Tự Lệnh đứng đầu mạnh nhất nhà họ Quân hiện tại cũng không dám nói ra câu này với tỷ lệ trăm phần trăm.

Bởi vì đây là một đại tranh chi thế, vạn tộc quật khởi, thiên kiêu xuất lớp, không một thiên kiêu nào dám lớn lối tuyên bố có thể trấn áp được thời đại này.

Và ngay lúc này, ở bầu trời đằng xa, một con bạch hạc đã thu hút sự chú ý của mọi người.

Ngồi khoanh chân trên lưng bạch hạc là một bóng dáng nhỏ nhắn như thần linh trẻ tuổi.

Chính là Quân Tiêu Dao.

Hắn mới chỉ đột phá Thần Tàng Ngũ Cảnh, vẫn chưa có được năng lực bay lượn giữa hư không, cho nên đành phải cưỡi bạch hạc mà đến.

“Bóng dáng đó là ai thế?”

“Trông còn nhỏ tuổi quá, nhỏ thế này mà đã đến đấu võ trường rồi sao?”

Một đám đệ tử nhà họ Quân xì xào bàn tán.

Từ khi sinh ra đến nay, Quân Tiêu Dao vẫn luôn ở trong Thiên Đế Cung, chưa từng đi lại ở nhà họ Quân.

Cho nên, ngoại trừ thập bát tổ, một đám tộc lão và sinh mẫu Khương Nhu ra thì hoàn toàn không có ai khác từng gặp Quân Tiêu Dao.

“Hửm? Hắn...”

Đôi mắt đẹp của Quân Linh Lung rơi vào bóng dáng non nớt đó, Thất Khiếu Linh Lung Tâm trong cơ thể bỗng chốc rung lên bần bật.

Trong lòng sinh ra cảm giác xao xuyến.

“Không thể nào...” Đôi mắt đẹp của Quân Linh Lung dần mở lớn, một thứ trực giác trào dâng trong tim.

Bạch hạc hạ xuống, Quân Tiêu Dao nhón mũi chân, nhẹ nhàng đáp xuống đất.

“Đẹp trai quá đi mất, muốn véo má bé con này ghê...” Một thiếu nữ nhà họ Quân sáng rực đôi mắt đẹp, lên tiếng.

“Đáng yêu ghê, muốn cưỡi...” Một nữ nhân nhà họ Quân khác với thân hình đẫy đà bá đạo thì dán chặt đôi mắt đẹp vào Quân Tiêu Dao, nở nụ cười hủ nữ đầy si mê.

Bị một đám nữ nhân nhà họ Quân như lang như sói nhìn chằm chằm thế này, Quân Tiêu Dao cảm thấy hơi lạnh sống lưng.

Thận của hắn quả thực rất khỏe thật đấy, nhưng suy cho cùng thì hắn vẫn chỉ là một đứa trẻ ba tuổi.

Hắn không muốn xe lớn kéo bò tẻo đâu.

“Huyết khí của đứa bé này cường đại quá, sao cứ có cảm giác còn lợi hại hơn cả chúng ta vậy?”

Một người trẻ tuổi nhà họ Quân nhịn không được cất tiếng hỏi: “Nhỏ ơi, ngươi là người ở mạch nào của nhà họ Quân thế, sao trước giờ chưa từng thấy ngươi bao giờ?”

Quân Tiêu Dao thản nhiên đáp: “Các ngươi tất nhiên chưa từng thấy ta rồi, ta lần đầu tiên ra khỏi Thiên Đế Cung mà.”

“Lần đầu tiên ra khỏi Thiên Đế Cung...”

Người thanh niên nhà họ Quân kia vừa nói vừa chợt run lên bần bật.

Thiên Đế Cung, nơi đó ngặt nỗi chỉ có một nhóm người có địa vị cao nhất nhà họ Quân mới có tư cách ở thôi.

Previous chapter Novel detail Next chapter