Đám đông có mặt ở đây đều ngẩn ngơ vì dung mạo và khí chất của Quân Tiêu Dao.
Tất cả các nữ nhân đều ngây người nhìn bằng ánh mắt say đắm, linh hồn như bị thiếu niên tuấn tú như tiên trước mặt cuốn đi.
Quân Tiêu Dao giống như tiên nhân hạ phàm, khí chất ấy quá đỗi siêu trần thoát tục.
“Vị này chính là thần tử nhà họ Quân sao? Trăm nghe không bằng một thấy, quả đúng là thần nhân...” Tất cả mọi người thầm cảm thán trong lòng.
Giữa bầu không khí tĩnh lặng đó, bỗng có một tiếng kêu kiều diễm vang lên.
“Oa oa oa, anh chính là thần tử nhà họ Quân, Quân Tiêu Dao sao?”
Một thiếu nữ thông minh xinh đẹp kêu lên oai oái, đôi mắt đẹp sáng long lanh, bên khóe môi đỏ mọng nước bọt trong suốt đã chảy ròng ròng.
“Ừm, cô là?”
Quân Tiêu Dao nhướng mày, nhìn về phía thiếu nữ thông minh xinh đẹp ấy.
Cảm giác đầu tiên chính là...