Hắn đánh giá Bái Ngọc Nhi, dung mạo không tì vết, da thịt tinh tế trong suốt, đôi chân thon dài, quả nhiên không hổ là giai nhân nổi danh.
Đặc biệt là điểm chu sa giữa mi tâm nàng, đỏ tươi như lửa, vô cùng diễm lệ.
Trong đó phảng phất như ẩn chứa một đoàn thần hỏa có thể thiêu đốt cả trời đất.
Tố chất của Bái Ngọc Nhi này cũng không tệ lắm.
Quân Tiêu Dao vốn định, nếu nữ nhân này ngoan ngoãn, ngẫm lại miễn cưỡng có thể dùng làm một quân cờ để thay hắn quản lý Chu Tước cổ quốc.
Kết quả hiện tại xem ra, lại là một mỹ nhân ngạo mạn đã quen được lũ liếm cẩu vây quanh chiều chuộng, tự cho rằng đànàn ông trên thiên hạ đều sẽ xoay quanh mình, nịnh hót lấy lòng mình.
“Đổi lại là những kẻ xuyên không bình dân khác, nói không chừng đã nhào lên liếm từ lâu rồi, nhưng đáng tiếc, ta thì không...” Quân Tiêu Dao thầm lắc đầu.
Quân Tiêu Dao có thiên phú vô địch, thân phận vô địch, bối cảnh vô địch.
Chuẩn xác là một tổng tài giàu có, đẹp trai và quyền lực.
Bây giờ là phải để người khác tới liếm hắn, chứ không phải hắn đi liếm người khác.