Quân Tiêu Dao mỉm cười nhạt.
Để Võ Minh Nguyệt nhìn thấy cảnh tượng này, đoán chừng nàng sẽ có chút không thể tiếp nhận.
Dẫu sao trong lòng Võ Minh Nguyệt, Tiêu Trần cũng là một thanh niên kiên nghị bất khuất, phấn đấu vươn lên và luôn tràn đầy năng lượng.
Thế nhưng thanh niên tràn đầy năng lượng đó, bây giờ lại đang làm chuyện của ác quỷ.
Điều này chẳng khác nào đập nát ảo ảnh tốt đẹp trong lòng Võ Minh Nguyệt.
Nhưng Quân Tiêu Dao không thèm quan tâm cảm nhận của Võ Minh Nguyệt.
Hắn chính là muốn đập nát ảo ảnh trong lòng Võ Minh Nguyệt, nếu không thì làm sao điều khiển được nàng?
Đợi đến khi đáy lòng Võ Minh Nguyệt trống rỗng không còn gì, hình bóng của Quân Tiêu Dao tự nhiên sẽ khắc sâu vào trong lòng nàng.
“Ta làm như vậy, có phải quá ác độc rồi không?” Quân Tiêu Dao sờ cằm.
Kẻ chơi chiến thuật tâm can đều đen tối, câu nói này quả nhiên không sai.