Ôn Du trở về Thịnh Thế Hoa Phủ. Vân tay vừa quét, cửa phát ra tiếng cơ khí lạnh băng rồi bật mở.
Trong nhà tĩnh lặng như tờ, chỉ có một luồng ánh sáng trăng lạnh lẽo xuyên qua ô cửa kính rọi xuống sàn, để lại một khoảng bạc trắng. Cô bước chậm lại, tiếng trái tim đập bỗng trở nên vô cùng rõ rệt, đó là sự chờ mong.
Chờ mong âm thanh quen thuộc ấy. Đứng ở phòng khách, ánh mắt Ôn Du dừng lại trên chiếc ghế sô-pha hồi lâu, cuối cùng chỉ đọng lại một tiếng thở dài nhẹ.
Hứa Vọng đã thực sự chuyển đi rồi.
Trước đây mỗi khi về nhà, cô sẽ thấy Hứa Vọng nằm dài trên sô-pha, cười tít mắt gọi cô: “Chị, chị về rồi à!”
Đôi mắt Ôn Du rủ xuống, trong lòng dâng lên một nỗi buồn tủi và xót xa khó tả. Cô vứt chiếc túi sang một bên, nằm dài trên sô-pha, hai tay áp lên bụng nhỏ rồi nhắm nghiền mắt lại.
Sự cô đơn và trống vắng ùa đến bao trùm lấy cô. Từng có lúc cô ngỡ mình đã sớm quen với cảnh lẻ loi một mình, cuộc sống một mình, ngôi nhà một mình, cô từng tập cách tận hưởng sự cô độc ấy.
Cho đến khi Hứa Vọng xuất hiện chớp nhoáng trong nhà cô, Ôn Du dần quen với sự hiện diện của cậu, quen với những âm thanh ồn ào có cậu trong nhà.
Quen việc cậu nằm trên sô-pha, chẳng chịu ngồi yên dùng đầu cọ cọ vào đùi mình, để rồi bị cô hẩy ra với vẻ mặt đầy ghét bỏ và kèm theo lời đe dọa. Hứa Vọng chưa bao giờ vì thế mà giận hờn, vẫn tiếp tục cãi lý với cô.
Ngay cạnh bàn trà, chiếc điện thoại bỗng rung lên báo có tin nhắn. Ôn Du mở mắt, vươn tay cầm lấy điện thoại xem qua. Là một đoạn tin nhắn thoại do Hứa Vọng gửi tới. Cô bấm mở.