Ôn Du đẩy cửa bước vào nhà liền ngửi thấy mùi cơm canh thơm ngào ngạt trong không khí. Hứa Vọng quay đầu nhìn cô, nở nụ cười rạng rỡ: “Chị về rồi.”
Ôn Du vô thức né tránh ánh mắt của cậu, bước tới khẽ "ừ" một tiếng.
Cô nhìn những món ăn ngon trên bàn, tiện tay đặt chiếc túi lên chiếc ghế bên cạnh, vừa định ngồi xuống thì Hứa Vọng đã lên tiếng nhắc nhở: “Chị, đi rửa tay trước đã rồi hãy ăn.”
Ôn Du ngước mắt nhìn Hứa Vọng. Câu nói này sao nghe quen tai thế nhỉ. Mỗi lần về nhà ăn cơm, bố mẹ đều nói câu này với cô.
“Cậu quản tôi chắc?”
Hứa Vọng đặt bát cơm đã xới đầy đặn trước mặt cô, đón lấy ánh mắt cô, mỉm cười nói: “Đây là lẽ thường mà, chị đường đường là Giáo sư Ôn thì càng phải làm gương chứ.”
Ôn Du hừm một tiếng không mấy vui vẻ: “Đây là ở nhà, không phải ở trường.”
Hứa Vọng mỉm cười gật đầu hùa theo: “Đúng thế, ở nhà thì chị không phải giáo sư, em cũng không cần gọi chức vụ của chị.”
Trên mặt Ôn Du hiện lên vẻ khó hiểu. Từ khi nào mà cậu gọi chức vụ của tôi thế? Tôi nói vậy mà cậu nghe à?
Ôn Du tức tối, vươn tay véo cánh tay Hứa Vọng một cái: “Cãi không lại cậu, đợi tôi rửa tay xong mới được ăn.”