Buổi học phụ đạo một đối một lúc chín giờ sáng của Giáo sư Ôn, Hứa Vọng lại cứ lơ đễnh. Không phải cậu không muốn học, mà thực sự là quá buồn ngủ.
Tối qua ngủ rất muộn, sáng nay lại bị người ta cọ cho tỉnh giấc, cậu chẳng ngủ được mấy tiếng, lúc Giáo sư Ôn giảng bài cứ ngáp ngắn ngáp dài liên tục dụi mắt.
Ôn Du nhìn chằm chằm quầng thâm mắt của Hứa Vọng, thấy cậu trông có vẻ vẫn chưa tỉnh ngủ, không nhịn được hỏi: “Tối qua em không ngủ ngon à?”
Hứa Vọng gật đầu.
“Em ngủ lúc mấy giờ?”
“Không biết, nhưng sau khi ngủ thiếp đi em có nằm mơ.”
Ôn Du khó hiểu: “Mơ gì thế?”
Hứa Vọng ra vẻ đăm chiêu nói: “Nói ra cũng lạ, tối qua em mơ thấy có người ôm lấy mình, đè nặng đến mức ngực em thở không thông.”
Biểu cảm của Ôn Du có chút mất tự nhiên, vành tai hơi đỏ lên, quay mặt đi không dám nhìn Hứa Vọng.
Đó căn bản không phải là mơ.