Ôn Du dọn dẹp vệ sinh xong. Nhìn thấy Hứa Vọng đang thoải mái nằm dài trên ghế sofa, chân phải gác lên chân trái lúc lắc, miệng còn đang nhè nhẹ ngân nga giai điệu. Thật sự coi mình là bảo mẫu rồi chắc?
Ôn Du bước qua, nói: “Tôi ra ngoài một lát.”
Hứa Vọng quay đầu lại: “Muộn thế này rồi, chị còn muốn đi đâu?”
“Chuẩn bị cho cậu một món quà, tôi ra xe lấy.”
Nghe vậy, trên mặt Hứa Vọng liền hiện lên vẻ kinh ngạc: “Có quà cơ à, chị đối với em thật sự tốt quá!”
Ôn Du bước đến cạnh ghế sofa, vỗ nhẹ lên chân cậu một cái: “Bỏ xuống, chườm đá cho cậu trước đã.”
Hứa Vọng ngoan ngoãn nằm thẳng, nhắm mắt lại.
“Chị ơi, em chuẩn bị xong rồi.”
Khóe môi Ôn Du giật giật, nhưng vẫn nhẹ nhàng đặt túi chườm đá lên phần cổ chân đang sưng tấy của Hứa Vọng.
Có vẻ đã đỡ sưng hơn một chút rồi.