Kể từ hôm cãi nhau với bố mẹ vì chuyện xem mắt, đây là lần đầu tiên Ôn Du về nhà. Lúc nhận được điện thoại, cô đã đoán được lần này bố mẹ muốn hỏi chuyện người yêu ở xa của mình. Rất có thể họ muốn khuyên cô chia tay.
Cô mua ít trái cây bố mẹ thích dọc đường rồi đến khu chung cư. Đẩy cửa bước vào, mùi thơm sực nức xộc thẳng vào mũi. Ôn Du hít hít, mùi này có chút quen thuộc.
Lâm Du Lan đeo tạp dề bước nhanh đến trước mặt cô, trông thấy Ôn Du đang xách túi trái cây trên tay.
“Về nhà mình thì mua đồ làm gì chứ, bố mẹ có thiếu thứ gì đâu, mau vào đi, bố con đang nấu món kìa.”
Ôn Du đi đến nhà bếp, cất tiếng gọi: “Bố.”
Ôn Tần quay người lại, nhìn thấy con gái, trên mặt hiện lên nụ cười: “Con gái à, bố xào nốt hai món nữa, toàn món con thích ăn thôi.”
“Vâng.”
Lâm Du Lan đứng cạnh Ôn Tần, tự nhiên tiếp lấy chiếc xẻng trong tay ông để đảo thức ăn.
Nhìn cảnh này, đáy lòng Ôn Du có chút xúc động.
Từ khi cô còn nhớ sự, tình cảm của bố mẹ vẫn luôn rất tốt. Ôn Tần mở một công ty quảng cáo, còn Lâm Du Lan vẫn luôn làm công việc cô thích là quản lý một tiệm hoa.