Trên đường đi, cả hai không nói thêm câu nào, mỗi người đều đang suy tính những chuyện khác nhau. Xe dừng lại bên ngoài tiểu khu Bích Thủy Hoa Viên. Hứa Vọng mở mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, "Ta xuống xe ở đây là được rồi. "
Nói xong, Hứa Vọng đưa tay kéo cửa xe, nhưng phát hiện cửa đã bị khóa chặt.
Ta đưa cậu đến tận dưới lầu.
Chiếc xe này của Ôn Du không được đăng ký trong hệ thống của tiểu khu nên đương nhiên không thể tự động nhận diện.
Một bảo vệ trẻ tuổi từ trong chốt bước ra kiểm tra tình hình, nhìn thấy người ngồi ở ghế lái là một người phụ nữ xinh đẹp.
Tất cả những nữ cư dân xinh đẹp trong tiểu khu anh ta đều có ấn tượng, người này rõ ràng không phải là chủ hộ của họ.
Hứa Vọng thò đầu ra chào hỏi một tiếng. Bảo vệ nhận ra Hứa Vọng ngay lập tức, không nghĩ ngợi gì liền cho xe vào. Ô tô chậm rãi tiến vào tiểu khu.
Cậu ở tòa nào? Ôn Du hỏi.
Hứa Vọng thầm nghĩ, xem ra Hứa Vận trước đây chưa từng dẫn cô ta về nhà. Nhưng người phụ nữ này không bình thường, vậy mà lại muốn dò hỏi mình ở đâu, quả nhiên là có ý đồ xấu.
Hứa Vọng nhìn ra ngoài cửa sổ: Ta xuống xe ở đây, tự đi bộ về.
Xe vẫn chậm rãi chạy vòng quanh bồn hoa, rõ ràng không có ý định thả Hứa Vọng xuống đây.
Nếu cậu không nói, tối nay đừng hòng xuống xe. Ôn Du đe dọa.
Ồ?
Hứa Vọng quay đầu nhìn gương mặt nghiêng dịu dàng của Ôn Du, trên mặt nở một nụ cười đầy ám muội: Chị không nỡ để ta đi, muốn ở lại với ta thêm một lát sao?
Ôn Du:... ""
Chị có chuyện gì thì cứ nói thẳng, chuyện ta đề cập ở khách sạn hôm nay vẫn còn hiệu lực, chị có thể bao nuôi... em trai của bạn thân mình.
Ôn Du đạp mạnh phanh, thân xe rung lắc rồi dừng lại bên đường.
Nói tiếng người đi! Ở tòa nào, ta đưa cậu về.
Hứa Vọng giữ thái độ cứng rắn: Không nói, địa chỉ nhà của con trai sao có thể tùy tiện nói cho người phụ nữ quen biết bên ngoài.
Ôn Du ngẩn người.
Hứa Vọng đột nhiên tiến lại gần, chớp mắt nhìn Ôn Du: Chị, không phải chị muốn tìm hiểu xem ta ở tòa nào, rồi nửa đêm lẻn vào giường ta làm mấy chuyện kỳ quái đấy chứ?
Bố mẹ và chị gái ta tối nay đều không có nhà đâu, rất tiện cho chị hành động.
Hứa Vọng như thể vừa phát hiện ra bí mật kinh thiên động địa gì đó, không hề sợ hãi mà ngược lại còn đầy vẻ thẹn thùng: Chị, chị tuyệt đối đừng làm vậy, cách âm ở tiểu khu chúng ta không tốt, động tĩnh lớn quá sẽ bị hàng xóm nghe thấy đấy.
Hay là tối nay chúng ta đến nhà chị đi, dù sao hôm qua chúng ta cũng đã ngủ với nhau rồi, không kém gì đêm nay đâu. Ta đảm bảo sẽ phục vụ chị chu đáo, ta còn có thể giúp chị giặt sạch đống quần áo bẩn trong nhà nữa.
Sắc mặt Ôn Du âm trầm, đẩy mạnh Hứa Vọng một cái, tiếng hét chói tai xuyên qua màng nhĩ cậu: Cậu cút xuống cho ta!
Hứa Vọng nắm chặt cửa không chịu đi.
Chị, chị có thể đừng bạo lực như vậy không, có chuyện gì cứ nói thẳng.
Phụ nữ đến độ tuổi nhất định có nhu cầu phương diện đó, ta có thể hiểu được, như sinh viên đại học thời nay vừa có ngoại hình vừa có sức khỏe như ta, bên ngoài có rất nhiều phụ nữ thèm khát thân thể ta, chị có suy nghĩ này với ta cũng là chuyện hợp tình hợp lý...
Ôn Du nhìn Hứa Vọng như kẻ vô lại, tức đến mức toàn thân run rẩy, đáy mắt đầy vẻ phẫn nộ, hận không thể cắn chết cậu.
Em trai của bạn thân sao lại là cái loại tiểu hỗn đản này chứ!
Cậu xuống xe cho ta! Cút về đi! Sau này đừng để ta nhìn thấy cậu ở trường!
Hứa Vọng biết nếu mình còn nói tiếp, giáo sư Ôn sẽ thực sự nổi cáu, nên đành thấy tốt thì thu.
Hôm nay cứ chơi với chị đến đây thôi, ngày dài còn ở phía trước mà, giáo sư Ôn.
Hứa Vọng xuống xe đi về phía trước, Ôn Du nhìn bóng lưng cao ráo của cậu dưới ánh đèn đường, tay đập mạnh lên vô lăng.
Chưa từng có ai khiến cô tức giận đến thế này.
Hứa Vọng đi được vài bước, quay đầu lại thấy chiếc xe phía sau vẫn chưa di chuyển, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, lại vòng ngược trở lại đứng bên cạnh ghế lái gõ cửa sổ xe.
Ôn Du quay đầu, ánh mắt lạnh lùng trừng cậu, hạ cửa sổ xuống: Cậu còn muốn làm gì?
Hứa Vọng cười tươi ghé mặt lại gần: Chị, thêm We Chat nhé?
Ôn Du giơ tay định tát vào gương mặt đầy vẻ cười cợt của cậu, Hứa Vọng nhanh chóng lùi lại một bước né tránh.
Chị, chị đừng động tay động chân chứ, không thêm thì thôi vậy.
Cút! Không đi nữa là ta lái xe đâm chết cậu đấy! Ôn Du giận dữ nói.
Hứa Vọng chạy chậm vài bước, đứng cách đầu xe vài mét rồi dừng lại, ngoắc ngón tay khiêu khích Ôn Du.
Đến đây, đâm ta đi.
Cậu không tin người phụ nữ này thực sự dám lái xe đâm mình.
Đây là tiểu khu đấy!
Giây tiếp theo, ô tô đột ngột khởi động.
Đồng tử Hứa Vọng co rút lại, chiếc xe lao thẳng về phía cậu, khiến cậu sợ hãi nhảy tót vào bồn hoa bên đường để né tránh.
Vãi, chị chơi thật à!
Hứa Vọng không ngờ người phụ nữ này không nói đạo lý, vậy mà lại thực sự đạp chân ga.
Chiếc xe lướt qua người Hứa Vọng nhanh chóng mà không hề có ý định giảm tốc, mang theo một cơn gió biến mất trong màn đêm. ...
Thịnh Thế Hoa Phủ.
Ôn Du tắm rửa xong nằm trên giường chuẩn bị ngủ.
Cứ mỗi khi cô nhắm mắt lại, trong đầu lại hiện lên gương mặt khiến cô tức giận của Hứa Vọng.
Tất cả những chuyện xảy ra hôm nay, từng khung hình đều được phát lại trong đầu cô.
Ôn Du siết chặt ga trải giường, muốn tặng cho cái tên tiểu hỗn đản kia một cái tát thật kêu, đánh đến mức chị gái ruột của cậu cũng không nhận ra.
Cô mất ngủ, ngồi dậy lướt điện thoại.
Mở We Chat, nhìn thấy một bài đăng trên vòng bạn bè mà Hứa Vận đăng lúc ăn tối nay.
Cô ấy và Hứa Vận đang chụp ảnh tự sướng, mà trong khung hình còn có cả cái tên tiểu hỗn đản kia.
Cô phóng to ảnh ra xem kỹ, vị trí ánh mắt Hứa Vọng dừng lại chính là bộ ngực đầy đặn cao vút của cô.
Ôn Du tức đến mức ném điện thoại lên giường, nó nảy lên vài cái.
Đồ biến thái! Khốn kiếp! ...
Ngày 2 tháng 9.
Đại học Lâm Thành.
Hứa Vọng xách vali bước vào khuôn viên trường.
Lúc này đã có rất nhiều anh chị khóa trên đang giăng băng rôn tại các gian hàng của từng khoa để đón tiếp tân sinh viên.
Cậu nhìn vài lần, rồi đi về phía điểm đón tiếp của Khoa Văn học.
Dưới gian hàng đón tiếp của Khoa Văn học, những người đón tiếp tân sinh viên đều là các chị khóa trên, không thấy bóng dáng anh khóa trên nào.
Chào các chị, em là tân sinh viên năm nhất của Khoa Văn học, em tên là Hứa Vọng.
Chào em trai, chị tên là Khâu Đề, là chị khóa trên năm hai của em, đi theo chị đi, chị dẫn em đi làm thủ tục nhập học của khoa. Một chị khóa trên để tóc ngắn mỉm cười nói.
Trên đường đi, Khâu Đề lén liếc nhìn Hứa Vọng, Khoa Văn học vốn dĩ âm thịnh dương suy, kiểu em trai cao ráo, ngoại hình tươi sáng đẹp trai thế này ở trong khoa đúng là bảo bối được săn đón.
Em trai, em là người ở đâu? Bố mẹ không đưa em đến báo danh sao?
Thưa chị, em là người bản địa Lâm Thành, bố mẹ công việc bận rộn nên em tự đến ạ.
Người bản địa à, vậy sao em không đăng ký trường ở nơi khác? Không muốn ra ngoài xem thế giới sao?
Em thấy Đại học Lâm Thành cũng tốt mà, gần nhà đi lại thuận tiện.
Chị khóa trên giới thiệu khuôn viên trường cho Hứa Vọng, dù cậu sống ở Lâm Thành từ nhỏ nhưng đây cũng là lần đầu tiên đến ngôi trường đại học hàng đầu Hoa Hạ này.
Dưới sự dẫn dắt của chị khóa trên, Hứa Vọng nhanh chóng làm xong các thủ tục nhập học, được đưa đến ký túc xá khu ba.
Em trai, khu ba là ký túc xá nam nữ ở chung, bên này từ tòa 1 đến tòa 18 là khu vực của nam, bên kia từ tòa 19 đến tòa 35 là chỗ ở của nữ, phía sau còn có ký túc xá nghiên cứu sinh nữa.
Chị khóa trên dẫn Hứa Vọng đến tòa ký túc xá số 9.
Hai người lên lầu, đi đến trước cửa phòng 108.