“Em cần tôi làm gì?”
“Cắt ít hành, gừng, tỏi đi.”
Ôn Du “ừ” một tiếng, ánh mắt rơi xuống chiếc tạp dề bên hông Hứa Vọng, vươn tay định cởi. Hứa Vọng lùi một bước: “Chị, chị sờ mông em làm gì thế?”
Gò má Ôn Du đỏ bừng: “Đổi cho em cái mới, cái này của chị.”
Khóe môi Hứa Vọng cong lên: “Khỏi cần đổi đâu, em không chê đồ chị dùng đâu.”
Ôn Du mím môi, đoạn lấy một chiếc tạp dề mới buộc vào eo, dùng sợi thun đen túm gọn mái tóc dài búi ra phía sau.
Kiểu ăn mặc này của Ôn Du mang theo chút nét quyến rũ của người phụ nữ trưởng thành khi ở nhà, khiến Hứa Vọng không kìm được mà nhìn thêm vài lần.
Hứa Vọng đưa hành, gừng, tỏi cho cô. Ôn Du nhận lấy, rút một con dao khác từ giá đựng dao, rửa sạch bằng nước, tay trái đè củ gừng lên thớt, tay phải cầm dao...
Vài chục giây sau.
“Phụt!”