Bản xem trước công khai.
Hứa Vận hoàn thành các bước chăm sóc da, đồng nghiệp hỏi cô có muốn cùng nhau ăn tối không. Cô nhớ đến bố mẹ tối nay có việc hẹn, liền nhắn tin cho Hứa Vọng hỏi xem cậu ta có muốn đến ăn cùng cô và đồng nghiệp không.
Tin nhắn gửi đi, đợi một lúc, Hứa Vọng vẫn không trả lời. Cô nghĩ Hứa Vọng đang ngủ ở nhà.
Trước đây, khi nghỉ hè, nghỉ đông, Hứa Vọng thường ngủ từ chiều đến tận tám, chín giờ tối mới dậy, cô đã quen với thói quen này của em trai, thức đêm không ngủ, ban ngày không tỉnh, nên không nghĩ nhiều.
Nhưng khi cô và đồng nghiệp ăn xong cơm, về đến nhà, đẩy cửa phòng không thấy Hứa Vọng, cô mơ hồ cảm thấy có điều gì không ổn. Cô gọi điện cho Hứa Vọng mấy cuộc, đều không có ai nghe máy. Hứa Vận sốt ruột.
Cô gọi điện cho Ôn Du. Ôn Du ăn cơm xong với bố mẹ, đang đi dạo trong công viên gần đó. Điện thoại reo lên, thấy Hứa Vận gọi đến, cô lập tức bắt máy.
Đầu dây bên kia, giọng Hứa Vận nghe rất gấp gáp, Du, cậu có biết em trai ta đi đâu không? Ôn Du sững sờ một lúc, Hứa Vọng, cậu ấy không về nhà sao?
Không, ta nhắn tin cho cậu ấy chiều nay mà cậu ấy không trả lời, nghĩ cậu ấy đang ngủ ở nhà, ta về nhà phát hiện cậu ấy không ở trong phòng, vừa rồi gọi điện cho cậu ấy mấy cuộc đều không nghe máy, cậu ấy mấy giờ rời khỏi nhà cậu, biết cậu ấy đi đâu không?
Ôn Du ngẩn người, nhớ lại buổi chiều, điện thoại của Hứa Vọng để trên bàn, cô đã bỏ vào túi áo, áo lại ở trên giường cô. Chẳng lẽ Hứa Vọng không tìm thấy điện thoại? Đợi đã...
Buổi chiều bảo Hứa Vọng trốn ở ban công, hình như cô đã khóa cửa. Không tốt! Ôn Du đột nhiên nhận ra, Hứa Vọng rất có thể bị cô khóa ở ban công.
Cô nhìn thời gian trên điện thoại, đã hơn hai tiếng kể từ khi cô rời khỏi nhà. Vận, em trai cậu có lẽ bị ta khóa ở ban công... A? Ôn Du nói với bố mẹ một câu có việc bận phải đi xử lý.