Bản xem trước công khai.
Khu dân cư Hoa Viên Bích Thủy. Xe của Hứa Vận đã đăng ký thông tin, lần này bảo vệ không cản trở cô vào. Ôn Dự quay đầu nhìn Hứa Vọng, ánh sáng đèn đường rọi lên nửa khuôn mặt anh, hàng mi cong dưới mí mắt hắt bóng mờ.
Khi ngủ thì anh không đáng ghét như vậy. Dậy đi. Ôn Dự hoàn hồn, má hơi ửng đỏ, đẩy anh một cái. Hứa Vọng khẽ nhún vai, mở mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, khung cảnh quen thuộc. Ở tòa nào? Ôn Dự hỏi.
Hứa Vọng quay đầu nhìn Hứa Vận, cô vẫn ngủ say. Rẽ phải trước đó là tới. Hứa Vọng chỉ phương hướng, ngáp dài, dụi mắt cố gắng tỉnh táo. Hôm nay anh uống khá nhiều rượu, nếu không ai gọi anh dậy, anh có thể ngủ đến sáng.
Xe rẽ một vòng, dừng trước cửa đơn nguyên 7. Hứa Vọng xuống xe. Ôn Dự theo xuống. Có cần giúp không? Hứa Vọng duỗi người lười biếng, Không cần đâu, giờ cũng muộn rồi, giáo sư Ôn cũng nên về nghỉ ngơi.
Ôn Dự đưa chìa khóa xe cho anh, Chìa khóa xe của Vận, ta bắt taxi về.
Hứa Vọng không nhận lấy chìa khóa.
Ở đây còn xa cổng khu dân cư, cô lái về đi, mai để chị gái ta đến lấy cho.
Hứa Vọng mở cửa sau, cúi người cẩn thận bế Hứa Vận từ ghế lên.
Ôn Dự cẩn thận đặt tay lên khung cửa, sợ Hứa Vận đập đầu, đợi Hứa Vọng bế người ra rồi đóng cửa xe.
Hứa Vọng nhìn Ôn Dự, mỉm cười, Giáo sư Ôn, cẩn thận trên đường nhé.