Trong nhà hàng.
Hứa Vận nhìn chằm Ôn Du đang thất thần hồi lâu, hỏi: Du, gần đây cậu gặp chuyện gì vui à?
Ôn Du hoàn hồn, "Có, có sao? "
Hứa Vận gật đầu: Lúc nãy khi cậu thất thần, cậu đang cười, là nghĩ đến chuyện gì thú vị hay là có bạn trai rồi, mau kể mình nghe xem.
Gò má Ôn Du hơi đỏ, vội vàng giải thích: Vận cậu đừng nói bậy, mình làm gì có bạn trai nào.
Ồ, vậy sao. Hứa Vận không nghĩ nhiều, Ôn Du có chuyện gì muốn nói với cô đều sẽ nói thẳng, bèn đổi chủ đề.
Em trai mình ở trường dạo này thế nào?
Mình không rõ lắm, Miên mới là cố vấn của em ấy, một tuần mình chỉ dạy em ấy hai tiết.
Lần trước em ấy trốn học, sau đó cậu xử phạt em ấy thế nào?
Lời vừa dứt, trong đầu Ôn Du hiện lên cảnh mở cửa, nhìn thấy Hứa Vọng đang đắp chăn của cô nằm trên ghế sofa ngủ, còn bị cậu chạm vào chân...