Bản xem trước công khai.
Trịnh Minh Kiệt hít mũi, ngửi thấy một mùi hương nhàn nhạt. Cậu lần theo mùi hương ấy, mặt gần như dí sát vào người Hứa Vọng.
Hứa Vọng đẩy cậu ra: Lên cơn gì đấy?
Trịnh Minh Kiệt cười hề: Đại ca, người anh thơm thật đấy.
Hứa Vọng thấy buồn nôn, nhưng vẫn kéo áo lên ngửi thử. Trên áo quả thật có một mùi hương nhẹ, là mùi của giáo sư Ôn. Có lẽ do ở trong văn phòng quá lâu nên quần áo bị ám mùi của cô.
Cũng khá dễ chịu hôm nay không muốn tắm thì sao giờ
Anh em nhìn sang bên phải, có gái xinh! Lý Đào vẫn làm tốt nhiệm vụ trinh sát.
Ba người đồng loạt quay đầu nhìn sang phải.
Một cô gái có ngoại hình và khí chất nổi bật đang bưng khay cơm, tìm chỗ ngồi.
Hứa Vọng có We Chat của cô, đó là chị khóa trên năm ba Thẩm Thanh Dao người từng mời cậu tham gia dạ tiệc chào tân sinh viên.
Cô còn là hoa khôi của khoa Văn. Hôm đó ở hậu trường, Hứa Vọng thấy rất nhiều nam sinh mua trà sữa, tặng hoa, nghĩ đủ cách để lấy lòng cô.