Hai chị em đến nhà hàng Tây đã đặt trước. Chờ một lúc lâu, cô bạn thân mà Hứa Vận nhắc tới vẫn chưa thấy đâu. Bụng Hứa Vọng phát ra tiếng"gù" đầy kháng nghị.
Chị, bạn thân của chị khi nào mới tới vậy, đừng nói là cho chúng ta leo cây rồi nhé. Hứa Vọng nhỏ giọng càm ràm.
Hứa Vận vừa định phản bác rằng bạn mình không phải loại người như vậy thì chiếc điện thoại đặt trên bàn rung lên"tạch" một tiếng.
Ôn Du: Vận, hôm nay thật sự xin lỗi cậu, tớ thấy hơi khó chịu trong người nên không đến được, hôm khác tớ mời cậu và em trai đi ăn bù nhé.
Hứa Vận: Sao vậy? Khó chịu thì có cần đi bệnh viện không?
Ôn Du: Không cần đi bệnh viện đâu, tớ nghỉ ngơi một chút là ổn.
Hứa Vận: Ừ, vậy cậu nghỉ ngơi cho tốt đi, tớ dẫn em trai đi ăn tạm gì đó là được.
Hứa Vận đặt điện thoại xuống, gọi nhân viên phục vụ mang thực đơn tới rồi đưa cho Hứa Vọng.
Muốn ăn gì thì tự gọi đi, bạn thân của chị hôm nay không khỏe nên không tới được.
Thật sự leo cây rồi à?
Hứa Vọng thầm nghĩ, chẳng lẽ miệng mình linh nghiệm đến thế sao?
Hứa Vận lườm em trai một cái đầy bất mãn.
Gọi món đi, có đồ ăn ngon mà vẫn không chặn được cái miệng của em à.
Hứa Vọng lật xem thực đơn trong tay, cũng chẳng mấy bận tâm chuyện bạn của chị gái có xuất hiện hay không.
Đói cả đêm rồi, ăn no mới là chuyện chính.
Vậy thì em không khách sáo đâu. ...
Ăn cơm xong, Hứa Vận lái xe chở em trai về khu chung cư.
Bữa trưa này Hứa Vọng ăn hết hai miếng bít tết, hai phần đồ ăn vặt và một phần salad rau củ, sức ăn này khiến chị gái kinh ngạc cả năm trời.
Hứa Vận thậm chí còn nghi ngờ, mấy tháng nay mình bận đi quay phim bên ngoài không về nhà, không biết em trai ở nhà có bị bố mẹ ngược đãi, không cho ăn uống tử tế hay không.
Hứa Vọng mở cửa xe, nửa người nghiêng ra ngoài, thấy chị gái không có ý định xuống xe.
Chị, chị không về à?
Chị qua nhà bạn thân xem sao, hơi lo cho tình trạng sức khỏe của cô ấy.
Ồ, vậy em về ngủ trưa đây, bye...
Hứa Vận túm lấy cánh tay Hứa Vọng khi cậu vừa định đứng dậy: Vội cái gì, không muốn ở lại với chị thêm một lát à? Dù sao chị cũng là một đại mỹ nhân, bên ngoài có khối người muốn làm anh rể em đấy.
Nói đoạn, cô còn hất mái tóc dài gợn sóng màu vàng, nháy mắt với Hứa Vọng.
Hứa Vọng cảm thấy nổi hết da gà, cười khổ nói: Chị, chị có thể đừng tự luyến như vậy được không, có việc gì thì nói đi.
Hứa Vận bực mình nhéo vào cánh tay cậu một cái, rồi hỏi ngay: Mấy ngày nữa là em nhập học rồi, bố mẹ mỗi tháng cho em bao nhiêu tiền sinh hoạt phí?
Nghe đến sinh hoạt phí, mày mắt Hứa Vọng rũ xuống, giọng điệu oán trách nói: 1500.
Chỉ 1500 thôi á? Hứa Vận ngạc nhiên.
Hứa Vọng nghe ra có gì đó không ổn, vội ghé sát vào hỏi: Chị, hồi chị học đại học bố mẹ cho chị bao nhiêu tiền một tháng? 3000. Hứa Vận nói với giọng điệu hơi tự hào.
Nghe vậy, Hứa Vọng nhỏ giọng càm ràm: Chị, hai chúng ta có phải do cùng một bố mẹ sinh ra không vậy? Chị học đại học từ bao nhiêu năm trước rồi, 3000 một tháng, sao đến lượt em lại chỉ còn 1500?
Nhà mình đâu có sa sút gì đâu.
Hứa Vận nhìn cậu em trai cao 1m83, gương mặt tuấn tú mà mình bắt nạt từ nhỏ đến lớn, trên mặt hiện lên nụ cười dịu dàng.
Quan niệm của bố mẹ nhà họ Hứa khác với đa số các bậc phụ huynh khác, con trai thì sống tạm bợ là được, còn con gái thì phải dành những gì tốt nhất cho nó.
Tình cảm hai chị em vẫn luôn rất tốt, Hứa Vận thường xuyên cho em trai tiền tiêu vặt.
Hứa Vận cầm túi xách lên, lấy ra một xấp tiền mặt màu đỏ từ bên trong.
Hứa Vọng nhìn thấy tiền, mắt sáng rực lên.
Triều đình sắp phát lương cứu đói rồi!
Hứa Vọng cười rạng rỡ, chủ động đưa hai tay ra chắp lại.
Hứa Vận đặt xấp tiền dày cộp vào tay cậu.
Ở đại học nếu tiền không đủ dùng thì cứ bảo chị, chỗ nào bố mẹ thiếu thì chị bù cho.
Hứa Vọng đầy vẻ cảm kích, nhanh chóng nhét tiền vào túi.
Chị đại ơn đức, em trai không biết lấy gì báo đáp, nói đi, muốn em giúp chị giết ai?
Hứa Vận nhìn dáng vẻ hài hước của em trai, cười xoa đầu cậu: Chị không cần em giúp giết ai cả.
Lần sau buổi tối không về nhà thì nhắn tin cho bố mẹ một tiếng, em lớn thế này rồi, sau này đừng có chạy lung tung làm họ lo lắng.
Biết rồi chị.
Hứa Vận nhìn theo Hứa Vọng đi vào tòa nhà rồi mới lái xe rời khỏi khu chung cư, hướng về phía nhà bạn thân. ...
Thịnh Thế Hoa Phủ.
Ôn Du co hai chân lại, cuộn người trên ghế sofa, nhìn thông tin giao hàng sắp đến trên điện thoại, trong lòng sốt ruột chờ đợi đồ ăn ngoài.
Cộc! Cộc!
Tiếng gõ cửa vang lên, Ôn Du nhanh chóng đứng dậy ra mở cửa.
Ôn Du nhìn thấy người đến thì sững sờ trong giây lát, theo bản năng giấu điện thoại ra sau lưng, đáy mắt thoáng qua vẻ hoảng loạn.
Sao thế, không chào đón chị à? Hứa Vận xách theo túi trái cây, cười nói.
Ôn Du lấy đôi dép lê đặt xuống đất, cố tỏ ra thoải mái: Đâu có, sao cậu lại tới đây?
Cậu không khỏe, tớ đến thăm cậu.
Sắc mặt Ôn Du hơi mất tự nhiên, đồ ăn ngoài sắp đến nơi rồi, Hứa Vận lại tới vào lúc này, nếu để cô ấy nhìn thấy thứ bên trong thì phải làm sao.
Hứa Vận đi đến bên cạnh Ôn Du, khua tay trước mặt cô.
Thấy cậu cứ thẫn thờ, chẳng lẽ chú dì lại giục cậu tìm bạn trai à?
Ôn Du hoàn hồn nhìn cô, thuận theo lý do này mà gật đầu.
Hứa Vận trong lòng lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Cứ tưởng cậu xảy ra chuyện gì, chú dì vẫn chưa từ bỏ việc giục cậu mau chóng yêu đương kết hôn à?
Ôn Du rót cho cô một cốc nước nóng: Bố mẹ tớ lo tớ lớn tuổi rồi, sau này không gả đi được.
Hứa Vận: Sao có thể chứ, giáo sư Ôn của chúng ta xinh đẹp thế này, học vấn và công việc lại tốt, điều kiện như cậu mà chú dì còn lo không gả đi được, phải là cậu đi chọn người khác mới đúng.
Cộc! Cộc!
Chào bạn, đồ ăn đến rồi ạ.
Cậu còn gọi đồ ăn ngoài à? Để tớ xem giáo sư Ôn ở nhà lén lút gọi món ngon gì nào.
Hứa Vận đi ra mở cửa. Đáy mắt Ôn Du thoáng qua vẻ hoảng loạn, đứng dậy đuổi theo nhưng đã muộn.
Túi đồ ăn đã nằm trong tay Hứa Vận.
Cậu mua cái gì thế? Nhẹ thế này không giống đồ ăn đâu.
Hứa Vận mở túi ra, nhìn rõ thứ bên trong thì lập tức trợn tròn mắt.
Thứ được giao đến không phải là đồ ăn, mà là que thử thai!
Hứa Vận cầm que thử thai trong tay, quay đầu nhìn Ôn Du, trong ánh mắt mang theo sự nghi hoặc hỏi: Cậu mua que thử thai làm gì? Đừng nói là sau lưng chị em mà lén lút tìm bạn trai, không dùng biện pháp an toàn đấy nhé?
Gương mặt Ôn Du lập tức đỏ bừng, gượng gạo nói: Tớ mua nhầm.
Hứa Vận nghi ngờ đánh giá Ôn Du, kết hợp với trạng thái bất thường của cô hôm nay, cô hoàn toàn không tin lời giải thích này.
Dưới sự truy hỏi của Hứa Vận, Ôn Du đành phải kể hết mọi chuyện xảy ra tối hôm qua cho cô nghe.
Nghe xong đầu đuôi sự việc, Hứa Vận tức đến nghiến răng, hận không thể gọi ngay em trai đến để đi"xử" kẻ đó.
Bạn thân tốt của mình vậy mà lại gặp phải tra nam, bị tra nam"ăn không" rồi!
Ôn Du thậm chí còn chưa từng yêu đương, cứ thế bị tra nam đưa vào khách sạn mở phòng.
Hứa Vận nghe xong thì cảm thấy tức giận thay cho cô, nắm lấy tay Ôn Du đòi cô dẫn mình đến quán bar đó để xem camera, nhất định phải tìm ra tên tra nam kia dạy cho hắn một bài học để hắn phải trả giá.
Ôn Du thấy bạn thân vì chuyện của mình mà tức giận như vậy thì trong lòng thấy ấm áp, nhưng lại có chút lo lắng.