Bản xem trước công khai.
Ân Dư quay người, nhanh chóng bước tới chỗ Hứa Vọng đang say giấc. Cô ta mạnh tay kéo tấm chăn phủ lên người Hứa Vọng.
Hứa Vọng khẽ động thân, đưa tay gãi sau gáy vài cái, rồi nghiêng người nằm úp sấp đối diện với Ân Dư, tiếp tục ngủ.
Ân Dư mặt mày cau có, nhấc chân dùng gót giày đá vào mông anh. Hứa Vọng mơ thấy có người đá mình, một tay nắm lấy mắt cá chân thon thả kia, khẽ kéo lại.
Trong mắt Ân Dư thoáng hiện vẻ hoảng loạn, cô ta nhảy lên tại chỗ bằng một chân, cố gắng giữ thăng bằng.
Buông ra!
Hứa Vọng đột ngột tỉnh giấc, khẽ bóp lấy mắt cá chân trắng nõn của Ân Dư, cảm giác mịn màng trên da khiến anh yêu thích không thôi.
Ân Dư lạnh lùng nhìn anh: Buông tay, nghe rõ chưa!
Hứa Vọng buông tay, Ân Dư vừa đứng vững liền giơ tay định đánh anh.
Hứa Vọng nghiêng người tránh được, cười toe toét nói: Giáo sư Ân, người đẹp như cô đừng nổi nóng chứ.
Ân Dư sững sờ, thấy Hứa Vọng ngồi thoải mái trên ghế của cô, ngáp dài, tức giận đến dậm chân.