Bản xem trước công khai.
Hứa Vọng rèn luyện xong, tắm rửa sạch sẽ rồi đi vào phòng bếp. Ôn Du đã rửa sạch rau củ, cắt sẵn một phần. Hứa Vọng đi đến bên cạnh nàng, cầm lấy con dao từ trong tay nàng.
Ôn Du ngước mắt nhìn Hứa Vọng, chú ý tới mái tóc ướt sũng của hắn.
Sao anh lại không sấy tóc?
Hứa Vọng vừa thái rau vừa nói: Vừa tập luyện xong nóng quá, cứ để vậy cho nó tự khô thôi.
Ôn Du cảm thấy không thể như thế được, rửa sạch tay, đi vào phòng tắm lấy một chiếc khăn mặt rồi quay lại phòng bếp đưa cho hắn. Hứa Vọng liếc nhìn một cái: Không cần đâu.
Ôn Du trừng mắt nhìn hắn, trong đó mang theo chút ý tứ uy hiếp, Hứa Vọng coi như không thấy, tiếp tục thái rau.
Ôn Du tức giận nâng chân đá nhẹ vào bắp chân Hứa Vọng, nhìn mái tóc ướt sũng của hắn cảm thấy rất khó chịu, đành phải tự mình ra tay.
Anh cúi đầu xuống một chút.
Động tác thái rau của Hứa Vọng dừng lại, xoay người đối diện với Ôn Du rồi hơi cúi người xuống, chỉ là cái cúi người này khiến tầm mắt không kiểm soát được mà dừng lại ở nơi cao ngất đầy đặn kia.
Ôn Du lập tức phản ứng lại, một tay che ngực, thẹn quá hóa giận nói: Nhắm mắt lại!