Bản xem trước công khai.
Hứa Vọng trở lại bên cạnh bạn cùng phòng ngồi xuống, mồ hôi chảy không ngừng. Trịnh Minh Kiệt ghé lại gần hỏi: Đại ca, cậu quen chị gái xinh đẹp kia à? Chị ấy là giảng viên học viện chúng ta sao?
Lục Lý An: Hứa ca, vừa nãy ta thấy chị ấy chỉnh lại quần áo cho cậu, có phải là có tình huống gì không?
Trong đầu Hứa Vọng vẫn còn đang nghĩ đến câu"Lúc lên lớp cũng phải thể hiện cho tốt" của Ôn Du.
Đại ca, vừa nãy các chị ấy gọi cậu qua nói gì thế, tiết lộ chút đi. Trịnh Minh Kiệt huých vai Hứa Vọng, vẻ mặt đầy mong đợi nhìn cậu.
Hứa Vọng thu hồi suy nghĩ, duỗi thẳng chân dựa vào gốc cây, thản nhiên nói với mấy người: Chị ấy thấy ta đẹp trai, cảm thấy chụp ảnh vẫn chưa đủ nên muốn xin We Chat của ta.
Chị ấy ngại xin We Chat sinh viên trước mặt nhiều người như vậy, nên mới gọi ta qua nói riêng.
Lý Đào và Trịnh Minh Kiệt không chút nghi ngờ, tin ngay.
Vậy cậu đã đưa We Chat cho chị ấy chưa?
Đại ca, ta có một người anh em... cậu ấy muốn xin We Chat của giảng viên xinh đẹp.
Hứa Vọng liếc nhìn mấy người, nghiêm mặt nói: Ta là loại người tùy tiện đưa We Chat cho người khác sao?