Bản xem trước công khai.
Hứa Vọng từ phòng ngủ phụ đi ra, trong tay ôm mấy bộ quần áo để trong tủ. May mà trước đó không mang hết quần áo đi, nếu không Hứa Vọng cũng sẽ không nhanh chóng nghĩ ra cái cớ hợp lý như vậy.
Đệ? Sao đệ lại ở nhà Du? Hứa Vận có chút kinh ngạc. Cô thế nào cũng không ngờ tới, lại gặp Hứa Vọng ở nhà Ôn Du.
Hứa Vọng giơ quần áo lên trước mặt Hứa Vận, sắc mặt bình thản, nói: Lúc chuyển đi trước đó đồ đạc nhiều quá, còn vài bộ quần áo chưa lấy về, hỏi qua Giáo sư Ôn thấy chiều nay cô ấy vừa vặn ở nhà, nên đệ qua lấy đồ.
Trong mắt Hứa Vận không có lấy một tia nghi ngờ: Thì ra là vậy.
Ôn Du ở sau lưng Hứa Vận, lén lút đưa cho Hứa Vọng một ánh mắt tán thưởng. Bạn trai mình thật cơ trí! Lý do như vậy mà cũng nghĩ ra được. Chờ đã...
Hứa Vọng thông minh như vậy, sau này cậu ấy dùng hết sự thông minh này lên người mình thì phải làm sao?
Hứa Vận thở dài, có chút tiếc nuối: Còn tưởng Du giấu đàn ông ở nhà chứ, không ngờ lại là đệ.
Hứa Vận quay đầu nói với Ôn Du: Du, sau này nếu cậu yêu đương thì nhất định phải nói cho mình biết đầu tiên, không được giấu mình lén lút yêu đương mà không nói.
Ôn Du gật đầu như gà mổ thóc. Bạn trai mình đang đứng ngay trước mặt cậu đây này. Không được nói... không được nói...
Ba người đi đến phòng khách. Hứa Vận ngồi giữa hai người. Biểu cảm của Ôn Du có chút không tự nhiên, sau khi thay đổi thân phận, không biết nên đối mặt với cô bạn thân của mình thế nào.