Bản xem trước công khai.
Hoa đã có chủ
Nghe lời tỏ tình trút bỏ vẻ ngại ngùng của Giáo sư Ôn, Hứa Vọng cúi đầu vùi mặt vào mái tóc của Ôn Du, lòng tràn đầy thỏa mãn.
Cho đến khi, một bàn tay nhỏ nhẹ nhàng vỗ lên lưng anh, giọng nói dịu dàng vang lên bên tai: Bạn học Hứa Vọng, cậu vẫn chưa trả lời ta, có muốn làm bạn trai của ta không?
Hứa Vọng lùi người ra sau, ngẩn ngơ nhìn Ôn Du đang thẹn thùng.
Cậu phản ứng kiểu gì thế, chẳng phải chính cậu bảo ta tỏ tình với cậu sao? Ôn Du tức giận bĩu môi, có chút không hài lòng với phản ứng của anh.
Đồng ý, đồng ý, tất nhiên là ta đồng ý làm bạn trai của em rồi.
Nghe câu trả lời của Hứa Vọng, gương mặt Ôn Du ửng hồng, cô thẹn thùng liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ xe, nhưng lại mượn ánh phản chiếu để quan sát biểu cảm của Hứa Vọng.
Hứa Vọng nhéo mặt mình một cái, sợ rằng đây chỉ là một giấc mơ, một khoảnh khắc nào đó sẽ đột ngột tỉnh lại.
Tỉnh lại rồi, bạn gái sẽ không còn nữa!
Ôn Du nhìn thấy phản ứng ngốc nghếch của anh, khóe môi cong lên, giọng điệu như đang làm nũng: Ta đói rồi.