Bản xem trước công khai.
Đợi Hứa Vọng rửa bát xong, hai người trở về phòng khách. Hứa Vọng đi về phía chậu trúc bách hợp đặt trong góc, ngồi xổm xuống dùng ngón tay chọc.
Giọng Ôn Du vang lên từ phía sau lưng hắn, ngữ khí lộ ra một tia oán trách: Anh chẳng có chút trách nhiệm nào cả, đồ mua về cũng không mang đi, cứ vứt đó mặc kệ.
Hứa Vọng đứng dậy, nhìn cô: Chẳng phải còn có em giúp anh chăm sóc chúng sao.
Anh không có trách nhiệm, vứt đó mặc kệ, hơn nữa còn chiếm chỗ nhà em.
Ôn Du đưa tay về phía Hứa Vọng. Hứa Vọng đặt tay lên lòng bàn tay Ôn Du, khiến Ôn Du sợ hãi rụt tay lại ngay lập tức, trừng mắt nhìn hắn một cái đầy khó chịu.
Hứa Vọng còn cố tình giả ngốc, nói: Chị ơi, không phải chị muốn nắm tay em sao?
Ôn Du tức giận lườm hắn: Ta là bảo anh đưa phí bảo quản, ta giúp anh chăm sóc chúng chẳng lẽ anh không cho ta chút lợi lộc nào sao?
Nghe vậy, sắc mặt Hứa Vọng thay đổi đột ngột, che túi quần mình lại, vẻ mặt cảnh giác nhìn Ôn Du: Ta không có tiền.
Không có tiền? Không có tiền thì dùng cách khác bù đắp cho ta. Ôn Du hất cằm, nói năng hùng hồn đầy lý lẽ.
Hứa Vọng cúi đầu nhìn áo sơ mi của mình, từng chiếc cúc áo được cởi ra, Ôn Du trợn tròn mắt, mặt đỏ bừng, xoay người sang chỗ khác.