Bản xem trước công khai.
“Cái tên Khô Lâu Thần Giáo nghe thì oai đấy, mà chẳng thấy có món gì ra hồn.”
Lục Dương cùng hai người Mạnh Cảnh Chu dẫn theo Đường Truyền Võ ba người đi lục soát tài sản của Khô Lâu Thần Giáo, kết quả còn chẳng bằng số di sản mà Tam Nhãn Quỷ Tăng và Không Động Âm Ảnh để lại.
Vừa lục soát, Mạnh Cảnh Chu vừa lầm bầm bất mãn: “Ngươi nói xem, đường đường là Khô Lâu Thần Giáo, làm ta cứ tưởng cùng đẳng cấp với Vô Tình Giáo, Bất Hủ Giáo, tưởng sắp bắt được cá lớn, ai dè chỉ có thế này thôi sao?”
Lục Dương và Mạnh Cảnh Chu vốn đã quá quen với những thứ cao sang, hiếm có món đồ nào lọt được vào mắt xanh của họ, nhưng Đường Truyền Võ ba người thì khác.
Với họ, bất cứ món đồ nào của Khô Lâu Thần Giáo cũng đều là bảo vật giá trị liên thành.
Như Tẩy Tủy Đan mà Đường Truyền Võ từng dùng, Lục Dương lục ra được mấy bình, nhưng với hắn đó chỉ là thứ không đáng một xu. Một giọt máu của hắn hay lão Mạnh còn có tác dụng hơn vạn lần Tẩy Tủy Đan.
Khi đạt đến Hóa Thần Kỳ, sau nhiều lần loại bỏ tạp chất, cơ thể đã như được trời đất nuôi dưỡng, không còn một chút tạp chất nào, máu, thịt, xương đều ẩn chứa linh lực cực kỳ khủng khiếp, đối với tu sĩ Luyện Khí, Trúc Cơ mà nói chính là chí bảo.
Lục Dương và Mạnh Cảnh Chu thì khỏi phải bàn, thể phách của họ thậm chí đã đạt tới tầng thứ Hợp Thể Kỳ, còn đáng sợ hơn nhiều.
“Đúng rồi, cái tên Giác Hộ Pháp gì đó nói ngươi lấy đồ của bọn chúng, ngươi đã lấy cái gì?”
Đường Truyền Võ phân vân, không chắc có nên nói thật với Lục Dương hay không.