Bản xem trước công khai.
Lục Dương càng nghĩ càng thấy giá trị của Vong Tình Đan không thể đong đếm.
Đây là loại đan dược tuyệt hảo giúp tập trung tinh thần, nâng cao hiệu suất làm việc, thậm chí còn chữa được các bệnh về tâm thần, tu sĩ dùng vào còn giúp nhanh chóng nhập định.
“Đúng rồi đại sư, người có biết tại sao Vô Tình Giáo lại muốn nghiên cứu ra Vong Tình Đan không?”
“Dường như là vì cao tầng Vô Tình Giáo bên Phật Quốc chúng ta vô tình chạm mặt nhị sư huynh của Lục thí chủ, bị nhị sư huynh của Lục thí chủ chọc tức đến mức phá công, cần dùng Vong Tình Đan để bình ổn tâm cảnh.”
“Phí phạm của trời! Thứ tốt như Vong Tình Đan mà chỉ dùng vì chuyện này thôi sao?”
Lục Dương lắc đầu, tâm cảnh đám cao tầng Vô Tình Giáo này kém quá. Hết sư phụ rồi đến nhị sư huynh, sao cứ tùy tiện gặp ai cũng bị phá tâm cảnh thế nhỉ?
“Tam Nhãn Quỷ Tăng bên kia có phương thuốc Vong Tình Đan không?”
Đoạn Trần đại sư lắc đầu: “Không biết.
Nhìn từ ký ức của bọn chúng thì phương thuốc Vong Tình Đan là cơ mật của Vô Tình Giáo, e rằng ngay cả trưởng lão Vô Tình Giáo giao nhiệm vụ cho bọn chúng cũng không biết phương thuốc.”
Lục Dương thở dài, thật đáng tiếc.