Bản xem trước công khai.
Đoạn Trần đại sư gom ba vị hương khách vào điện phụ, mặc kệ họ tự lải nhải chuyện của mình.
“Để hai vị thí chủ chê cười rồi.” Đoạn Trần đại sư mỉm cười áy náy, "Bình thường bần tăng tiếp đón hương khách không động thủ đâu."
“Đại sư quả là người tính tình thẳng thắn.” Mạnh Cảnh Chu đặt một tay trước ngực, tỏ vẻ rất tán thưởng hành động vừa rồi của Đoạn Trần đại sư.
Đoạn Trần đại sư thở dài: “Thực ra những người như vị hương khách thứ ba kia, chẳng hiểu sao dạo gần đây lại không ít chút nào.”
“Họ không biết trúng tà gì, cứ cho rằng vợ con gia đình là gông cùm xiềng xích, thế là bỏ vợ bỏ con, xuất gia cầu đạo. Đợi qua vài tháng hoặc vài năm, nghĩ thông suốt rồi lại muốn hoàn tục.
Theo bần tăng biết, các ngôi chùa lân cận hay xa hơn đều từng gặp tình trạng tương tự.”
“Có chuyện đó sao?” Lục Dương trầm ngâm, cảm thấy chuyện này có chỗ nào đó không ổn.
“Tiên tử, người xem vị hương khách thứ ba kia có gì khác lạ không?”
Bất Hủ Tiên Tử dùng tiên thức quét qua điện phụ bên cạnh: “Nhìn không có vấn đề gì, một người rất bình thường, chỉ là bị đánh thê thảm quá mà không dám đánh trả thôi.”
Lục Dương nhíu mày, là mình nghĩ nhiều sao?