Bản xem trước công khai.
Man Cốt chỉ nói cho Đái Bất Phàm biết chuyện Lục Dương ghé thăm Nguyệt Quế Tiên Cung, chứ không hề tiết lộ với bất kỳ ai khác.
Đào Yêu Diệp là nhận được truyền tin khẩn cấp ngàn dặm của Lan Đình, lúc này mới vội vã chạy tới Tiên Cung.
Có thể nhìn thấy Lục Dương sư huynh nhỏ bé thế này, coi như chuyến đi này không uổng phí.
Lan Đình hừ lạnh một tiếng: “Chẳng qua là thiếu người tay chân mà thôi.”
Theo việc Lục Dương bị giam trong Tội Nhân Điện, đệ tử Tiên Cung tới thăm Lục Dương nhiều không kể xiết, Lan Đình một mình khó chống đỡ, chỉ đành mời Đào Yêu Diệp tới giúp đỡ.
“Không ngờ ngay cả Lan sư muội cũng trở nên nhỏ bé như vậy.” Đào Yêu Diệp thân là người trưởng thành, có ưu thế tự nhiên, không chấp nhặt với loại nhóc tì như Lan Đình.
Lan Đình không nhanh không chậm nói: “Nhỏ cũng có cái lợi của nhỏ, ví như ta và Lục sư huynh thanh mai trúc mã, lưỡng tiểu vô sai, trải nghiệm này chắc hẳn Đào sư muội ngươi không thể nào cảm nhận được.”
Hai người nhìn chằm chằm đối phương, cố gắng tìm ra sơ hở từ biểu cảm của đối phương.
Đáng tiếc là vô dụng.
“Thôi bỏ đi, ta đấu khí với cái nhóc tì như ngươi làm gì, nói chuyện tình hình hiện tại đi.”