Bản xem trước công khai.
“Lục Dương sư huynh, huynh vẫn ổn chứ?” Lan Đình tới Tội Nhân Điện thăm Lục Dương, trên tay còn xách theo một giỏ linh quả.
“Rất ổn, cảm ơn Lan sư muội đã quan tâm nha.” Bất Hủ Tiên Tử cười hì hì đáp, trong giỏ có mấy loại linh quả, mùi vị đều rất tuyệt, xem ra Lan Đình đã tốn không ít tâm tư.
“Muội cũng ăn chút không?” Bất Hủ Tiên Tử đưa một quả cho Truy Nguyệt Chân Nhân, người bạn tù đang ở phòng giam bên cạnh.
Truy Nguyệt Chân Nhân không từ chối, nói một tiếng cảm ơn rồi bắt đầu ăn.
Bất Hủ Tiên Tử chọn một quả lạ mắt nhưng trông rất ngon trong giỏ đưa cho Lan Đình: “Lan sư muội, muội cũng ăn đi.”
Số linh quả trong giỏ được Bất Hủ Tiên Tử chia làm ba phần.
Chuyện ăn uống quan trọng nhất là bầu không khí, Bất Hủ Tiên Tử không quen ăn một mình, đồ ngon phải chia sẻ cùng nhau, điều này làm nàng nhớ tới những lần tụ tập ăn uống cùng Ngao Linh, Khương Liên Y thời thượng cổ.
Ba người ngồi cùng nhau, không khí vô cùng hòa hợp.
Lan Đình tò mò đánh giá Truy Nguyệt Chân Nhân: “Người chính là Bạch Dạ mà sư huynh đã nhắc tới?”
Đúng là một gương mặt xa lạ, nhưng đã biết cách giải trận pháp, lại có thể tiến vào dược khố, chẳng lẽ đối phương là một vị tiên tổ nào đó của Tiên Cung?