Bản xem trước công khai.
Rút kinh nghiệm từ lần trước hỏi phạm nhân là ai mà bản thân lại không biết, Bất Hủ Tiên Tử luôn dùng tiên thức quét khắp Tiên Cung, thề phải tìm ra hung thủ để vớt vát lại chút thể diện.
May thay, cuối cùng cũng tìm được manh mối.
Quả nhiên chỉ cần nàng Hoàng Đậu Đậu ra tay, thì không có vụ án nào là không phá được!
“Ai? Bạch Dạ ư?”
Lục Dương nghe Bất Hủ Tiên Tử đột ngột chen ngang, ba chữ “Lạc cung chủ” đã đến bên miệng đành phải nuốt ngược trở vào.
“Tiên tử, lần sau người có thể nói ra hình ảnh mình thấy sớm hơn một chút được không!” Lục Dương không tin là trước khi Bạch Dạ hạ độc cây nguyệt quế, Tiên Tử lại không phát hiện ra manh mối gì.
Hơn nữa, dù có là Bạch Dạ đi chăng nữa, nàng ta làm cách nào để phá giải đại trận của kho dược?
“Chẳng phải cần phải bắt quả tang sao, bản tiên trước đó chỉ là nghi ngờ, nhỡ đâu trách oan con bé thì sao?” Bất Hủ Tiên Tử học luật với Lục Dương lâu như vậy, cũng đã có tư duy pháp luật khá ổn rồi.
“Sư huynh? Lục Dương sư huynh?”
Lan Đình thấy Lục Dương sư huynh đang phân tích dở chừng bỗng nhiên im bặt, vô cùng khó hiểu, bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo khua khua trước mặt Lục Dương, cuối cùng cũng gọi được hắn hoàn hồn.