Bản xem trước công khai.
Bố Yếu Liễm với tư cách là tín ngưỡng của Bất Hủ Giáo, một sản phẩm của tín ngưỡng lực, có thể nói là tâm tư kín kẽ, mưu sâu kế hiểm, có khả năng kiểm soát biểu cảm cực kỳ nghiêm ngặt.
Ví dụ như khi gặp chuyện đại hỷ là được thăng lên làm Tứ đương gia, hắn cũng chẳng hề lộ ra vẻ vui mừng quá mức.
“Chào Tam đương gia.” Bố Yếu Liễm cúi đầu khom lưng với Vân Mộng Mộng, thái độ cung kính. Nhất mạch Bất Hủ cấp bậc nghiêm ngặt, không được phép có chút nào vượt quá giới hạn.
Dù sao cũng là chị em tốt của Vân Chi, địa vị cao hơn mình cũng là lẽ đương nhiên.
Hiện nay nhất mạch Bất Hủ có một vị Tiên nhân, một vị Lục Dương có thể đánh bại Lý Hạo Nhiên, cùng hai vị Bán Tiên.
Nói cách khác, bốn người nhất mạch Bất Hủ thấp nhất đều có chiến lực cấp Bán Tiên, có thể gọi là binh hùng tướng mạnh, nhân tài đông đúc, thế gian hiếm có thế lực nào sánh bằng.
“Hiếm khi nhất mạch Bất Hủ chúng ta tề tựu đông đủ, bản tiên sẽ dạy các ngươi cách sử dụng Bất Hủ Đạo Quả sơ hình để chiến đấu.”
Trước đó Bất Hủ Tiên Tử thấy Vân Mộng Mộng cậy vào Bất Hủ Đạo Quả sơ hình mà cứ bị đánh mãi, thật sự rất đau lòng. Nhìn là biết mới ngưng tụ ra, ngay cả cách dùng cũng chưa thạo.
Bố Yếu Liễm: "..."
Những lúc Vân Mộng Mộng không có ở đây, ba người bọn họ tụ tập bao nhiêu lần rồi, sao chẳng thấy Đại đương gia dạy hắn cách dùng Bất Hủ Đạo Quả sơ hình để chiến đấu?