Bản xem trước công khai.
Khi Lan Đình chưa bày Tụ Linh Trận, ba người đều tự tu luyện riêng, không ngừng củng cố và nâng cao tu vi Trúc Cơ kỳ.
Sau khi tầng hai có Tụ Linh Trận, bốn người tụ lại tu luyện, lúc rảnh rỗi lại trao đổi tâm đắc, thu hoạch được rất nhiều.
Ví như Lục Dương biết Man Cốt không bao giờ vừa đứng tấn vừa tụng Thánh Nhân Ngôn vì cho rằng đó là bất kính với thánh nhân, nhưng Man Cốt lại thường vừa tụng Thánh Nhân Ngôn vừa đứng tấn.
Ví như Man Cốt biết Mạnh Cảnh Chu vì muốn rèn luyện tinh thần lực nên ban ngày thường hay dạo thanh lâu, chỉ nghe hát chứ không làm gì khác, thật khiến người ta ngưỡng mộ.
Ví như Mạnh Cảnh Chu biết Lục Dương mỗi khi ăn bị dắt răng sẽ dùng Ngưu Mao Kiếm Khí để khều thức ăn ra, coi đó là một phương thức tu luyện hoàn toàn mới.
Ví như Lan Đình biết Trung Ương Đại Lục từng được luyện hóa từ các vì sao.
“Lại có chuyện như vậy sao.” Lan Đình ngẩn người, tin tức này tác động rất lớn đến nàng, đồng thời cũng giải đáp được vài nỗi băn khoăn trong lòng.
“Băn khoăn gì cơ?”
Lan Đình suy nghĩ một chút, cảm thấy đây cũng không phải chuyện gì không thể nói: “Các ngươi cũng biết, tên Nguyệt Quế Tiên Cung của chúng ta có hai tầng ý nghĩa, một là trong tiên cung trồng đầy cây nguyệt quế, hai là tiên cung cho rằng mặt trăng có ý nghĩa đặc biệt nào đó.”
Nguyệt Quế Tiên Cung xây trên đỉnh núi tuyết chính là để gần mặt trăng hơn, đủ thấy địa vị của mặt trăng trong tiên cung.