Bản xem trước công khai.
“Cuối cùng cũng xong việc.”
Không hiểu sao, sau trận chiến với Tuyết Thập Lâu, Lục Dương lại thấy mệt mỏi lạ thường, cứ như thể vừa đánh nhau với ba người cùng lúc vậy.
Vốn dĩ Lục Dương định kết thúc trận đấu thật nhanh để còn đi xem những người khác ở bảng hai thi đấu, giờ thì hắn chỉ muốn ngồi xuống nghỉ ngơi một lát.
“Đúng rồi Tiên tử, vừa nãy dưới đài có người hô cái gì mà huyết mạch Tuyết Hoàng, người có biết đó là gì không?”
Bất Hủ Tiên tử lắc đầu: “Chưa nghe bao giờ, chắc cũng chẳng phải nhân vật ghê gớm gì đâu, chẳng phải ngươi đã đánh bại hậu duệ của hắn rồi sao.”
Lục Dương cảm thấy Tuyết Thập Lâu vẫn khá khó nhằn, đây là lần đầu tiên hắn gặp đối thủ cùng cấp bậc mà ăn trọn ba chiêu Trảm tự quyết liên tiếp.
À, nói vậy cũng không chính xác lắm, phải nói là lần đầu tiên hắn gặp đối thủ cùng cấp ăn trọn ba chiêu Trảm tự quyết mà vẫn đứng vững.
Dù sao đối thủ của hắn còn có Vạn Pháp Đạo Quân, Ứng Thiên Tiên, Kỳ Lân Tiên gì đó, bọn họ ăn ba chiêu Trảm tự quyết thì cũng chẳng vấn đề gì.
Lục Dương cũng ngại đi hỏi kiếm tu ở Cực Bắc Chi Địa xem huyết mạch Tuyết Hoàng là cái gì.
Nhìn phản ứng của đám kiếm tu Cực Bắc Chi Địa thì huyết mạch Tuyết Hoàng hẳn là rất khủng khiếp, biết đâu địa vị trong lòng tu sĩ nơi đó lại vô cùng cao quý.