Bản xem trước công khai.
Giờ khắc này, Lục Dương phúc linh tâm chí, nhận được một câu thiên khải, hiển lộ rõ tiền đồ cùng vận mệnh của hắn.
Người sống ắt có lúc chết, hoặc chết dưới tay Kỳ Lân Tiên, hoặc chết dưới tay Ứng Thiên Tiên.
Đằng nào cũng phải chết.
Nếu Kỳ Lân Tiên mà thấy cảnh này, Lục Dương cũng chẳng biết làm sao để mình sống sót nổi.
“A Ha cái gì mà A Ha, ta đâu phải Kỳ Lân Tiên.” Bất Hủ Tiên Tử đường đường là đứng đầu thượng cổ ngũ tiên, hành sự quang minh chính đại, giả mạo Kỳ Lân Tiên thì mất giá quá.
“Không phải sao?” Kim Thái Vi hồ nghi nhìn Bất Hủ Tiên Tử, coi ta là kẻ ngốc à, lừa ai chứ.
Không phải A Ha thì sao có thể thân thiết với Ngao Linh và Khương Liên Y như vậy?
“Nàng ấy quả thực không phải phu quân.”
Ngao Linh cúi đầu nhìn tiểu bất điểm này, lộ ra vẻ mặt nửa cười nửa không: “Tiểu nha đầu, chuyện thượng cổ phức tạp khôn lường, há lại là thứ ngươi có thể biết?”
“Không được gọi ta là tiểu nha đầu!” Kim Thái Vi giận dữ, nàng ghét nhất là người khác gọi mình như vậy, nhất là Ngao Linh và Khương Liên Y!