Bản xem trước công khai.
“Đại sư tỷ, chúng đệ đã về rồi!” Sau khi trở lại Vấn Đạo Tông, Lục Dương và Mạnh Cảnh Chu lập tức báo bình an với Đại sư tỷ.
Chủ yếu là báo bình an cho Tổ sư gia, chứng minh đã hoàn thành nhiệm vụ mà Đại sư tỷ giao phó.
“Về trễ hơn mười ngày so với dự tính của ta, trên đường gặp chuyện ngoài ý muốn sao?”
Vân Chi hơi khó hiểu, nàng nghe Sư phụ nói chuyện của Tổ sư gia đã giải quyết ổn thỏa với quan phủ Diệp Thành, sớm đã được thả người rồi.
Sao phải mười ngày sau hai vị tiểu sư đệ mới đưa được Tổ sư gia về Vấn Đạo Tông an toàn.
Lục Dương không dám nói thật là Tổ sư gia đúng là được thả, nhưng hai người bọn họ thì không.
“Là, là trên đường gặp chút chuyện ngoài ý muốn ạ.”
Vân Chi gật đầu, không quá xoắn xuýt chuyện này, dù sao trên đường về mà gặp phải chuyện ngoài ý muốn gì đó thì cũng rất hợp với vận khí của tiểu sư đệ.
“Hai đệ về đúng lúc lắm, Tiên tử tiền bối, mời người ra một chút.”
“Chuyện gì?” Bất Hủ Tiên tử thò đầu ra, vừa vặn đặt lên vai Lục Dương, trông Lục Dương như thể mọc thêm hai cái đầu vậy.