Bản xem trước công khai.
Lục Dương ở đằng xa nghe sư phụ nói vậy, chợt nhớ tới lúc Bất Hủ Tiên Tử mới gặp sư phụ đã từng nói, rằng sư phụ thực ra sớm đã có thể trở thành Độ Kiếp Kỳ, không biết vì nguyên cớ gì mà cứ đè nén tu vi mãi.
Chẳng lẽ là vì ngày hôm nay sao?
Tô Mặc Nhiên thần sắc ngưng trọng, chằm chằm nhìn Bất Ngữ Đạo Nhân, rồi đột nhiên thả lỏng.
Là một kẻ thuộc Độ Kiếp Kỳ, hắn hiểu rõ nhất việc đột phá Độ Kiếp Kỳ khó khăn đến nhường nào, tâm cảnh, tu vi, trạng thái, cảm ngộ, đan dược... thứ nào cũng không thể thiếu.
Nhớ năm đó để tấn thăng Độ Kiếp Kỳ, hắn không tiếc máu tế một tòa thành nhỏ, mượn thiên tài địa bảo để tôi thể, đáng tiếc vẫn không thành công.
Do tấn thăng thất bại, hắn bị trọng thương, còn bị Đại Hạ truy nã, phải trốn chạy đến tận Yêu Vực, dưỡng thương hơn trăm năm, lại máu tế cả một tộc yêu mới cuối cùng thành công tấn thăng Độ Kiếp Kỳ, quá trình này quả thực là trắc trở muôn vàn.
Hơn một ngàn năm nay, hắn vẫn luôn chú ý động tĩnh của Bất Ngữ Đạo Nhân, ví như hơn mười năm trước, Vấn Đạo Tông tuyên bố Bất Ngữ Đạo Nhân mất tích, mười năm sau, Bất Ngữ Đạo Nhân mới xuất hiện trở lại trong mắt thế nhân.
Mười năm biến mất này, chắc chắn là Bất Ngữ Đạo Nhân độ kiếp thất bại, đang âm thầm chữa thương!
Mười năm trước mới độ kiếp thất bại bị thương, không thể nào chỉ trong mười năm ngắn ngủi đã độ kiếp lần nữa!
“Tấn thăng Độ Kiếp Kỳ? Chỉ là hư trương thanh thế.”