Bản xem trước công khai.
Lục Dương không ngờ tới, Thiên Đình mà hắn lập ra sau này, ngược lại lại trở thành chính thống.
Ngẫm kỹ lại, lời Ngao Linh nói cũng không phải không có lý.
Ngao Linh chú ý tới một người trong Thiên Đình rất kỳ lạ: “Không biết Vân Chi mà sư huynh nhắc tới là vị nào, lại là giáo chủ Thiên Đình, địa vị chỉ đứng sau Bất Hủ tỷ tỷ, còn cao hơn cả Liên Y.”
Lục Dương vừa định giải thích, đã nghe Bất Hủ Tiên Tử cướp lời: “Vân nha đầu là đại địch của ta, thực lực hai người chúng ta kẻ tám lạng người nửa cân.
Đợi ta khôi phục tới thời kỳ đỉnh phong, cộng thêm ngươi, Nhị đương gia và Liên Y, bốn người chúng ta liên thủ, nhất định có thể chiến thắng Vân nha đầu, khải hoàn trở về.”
Lục Dương nhìn Bất Hủ Tiên Tử với vẻ kinh ngạc tột độ, sao chuyện này lại dính đến mình nữa rồi?
Bất Hủ Tiên Tử như nhìn thấu tâm tư của Lục Dương, giải thích: “Ngươi là Nhị đương gia mà, chúng ta phải có họa cùng chia, có phúc cùng hưởng chứ.”
Làm Nhị đương gia cái giá phải trả lớn đến vậy sao?
Hơn nữa từ khi ta hồi sinh ngươi, tiên tử à, ta đã được hưởng phúc ngày nào chưa!
“Không ngờ lại có kỳ nhân như vậy.” Ngao Linh kinh ngạc thốt lên, không ngờ lại có thể được Bất Hủ tỷ tỷ gọi là đại địch, người hậu thế quả nhiên không thể xem thường.