Bản xem trước công khai.
“rốt cuộc là kẻ nào đã mượn đi sức mạnh của ta?” Vân Chi nghi hoặc. Bất Hủ Giáo dọn nhà chạy trốn sạch sẽ, đến một mống người cũng chẳng để lại, chỉ chừa mỗi cái Sơn Hà Đỉnh có giá trị ngang ngửa một tông môn nhất phẩm.
Giờ đây nàng cũng chẳng tìm ra được kẻ nào đã mượn sức mạnh của mình.
Trong pháp thuật có một loại gọi là.
“Thần Giáng Thuật”, có thể mượn sức mạnh khi được đối phương cho phép, chỉ là loại pháp thuật này đã gần như thất truyền, hơn nữa độ khó học cực kỳ cao, Vân Chi đã rất lâu rồi không nhìn thấy loại pháp thuật này.
Hơn nữa, ai có thể mượn sức mạnh mà không cần sự đồng ý của nàng? Vân Chi cảm thấy người mượn sức mạnh dường như không có ác ý, cho nên vừa rồi theo phản xạ tự nhiên, nàng mới không ngăn cản sức mạnh tiết ra ngoài.
Vân Chi đại khái đã đoán ra là ai rồi.
“Nhưng hắn học Thần Giáng Thuật từ đâu chứ?”
Vân Chi không nhớ mình từng dạy Lục Dương loại pháp thuật tương tự...
Hạng nhất, Lục Dương.
“Hửm? Hạng nhất thay đổi rồi?” Phó giáo chủ nghi hoặc, vừa rồi bọn họ bận chạy trốn, không để ý Lục Dương đã làm gì.