Bản xem trước công khai.
Tam Sơn Đạo Nhân thu liễm khí tức, bấm ngón tay tính toán, muốn truy tìm căn cơ của đối phương. Kết quả còn chưa tính ra được gì, đã ăn ngay hai cái tát, đánh cho hắn choáng váng đầu óc.
“Có đại năng cái thế nào đang du ngoạn nhân gian, lại bái thần tượng của ta?”
Tam Sơn Đạo Nhân không nắm rõ lai lịch đối phương, nhưng chỉ một cái bái lễ đã khiến mình trọng thương, bản thân thử tính toán căn cơ còn bị phản phệ, điều này chứng tỏ dù là vị cách hay thủ đoạn, đối phương đều cao hơn mình.
“Hai cái tát này không nặng, chứng tỏ đại năng cái thế kia không có ác ý với ta?”
Đại năng cái thế hỉ nộ vô thường, Tam Sơn Đạo Nhân chỉ mong đối phương là khách qua đường ở Đông Hải, đừng có dừng chân lại.
“Hình như vị đại năng cái thế kia còn hứa nguyện nữa?”
Hắn vừa rồi bận phun máu, không để ý vị đại năng kia đã hứa nguyện gì.
Vị đại năng đó chắc chắn là bậc thông thiên triệt địa, có nguyện vọng gì cần mình giúp đỡ chăng.
Tam Sơn Đạo Nhân lắc đầu, không nghĩ tới chuyện này nữa, chắc là để trêu đùa mình thôi.
Hắn làm việc xưa nay cẩn trọng, biết rõ người nào có thể đắc tội, người nào không.